Mạc Bắc Hồ đứng sau lưng Lộ Trưng nhìn lén Tạ Hào, gương mặt có hơi khó xử, nghiêm túc tự hỏi nếu như hai người bọn họ đánh nhau thật thì cậu nên giúp ai.
May mà Lộ Trưng cũng chỉ đe dọa Tạ Hào cho có lệ, cũng không phải thật sự muốn làm gì.
Hắn ta nghiêng người tránh đường cho Tạ Hào, muốn khiêng đối phương lên bậc thang cùng quản gia Trương.
"Không cần anh." Tạ Hào liếc nhìn vai trái của Lộ Trưng rồi ghét bỏ bảo hắn ta tránh ra: "Tôi muốn Tiểu Hồ khiêng."
"Ê --" Lộ Trưng vẻ mặt không phục, còn Mạc Bắc Hồ thì ngoan ngoãn bước lên trước hỗ trợ.
Trước lạ sau quen, hiện tại Tạ Hào cũng quen được Mạc Bắc Hồ nâng, vẻ mặt bình thản ung dung, thậm chí còn liếc Lộ Trưng một cái đầy khiêu khích.
Lộ Trưng cạn lời: "……Rốt cuộc cậu tới đây làm cái gì vậy?"
Tạ Hào mỉm cười nói với quản gia Trương: "Hôm nay chú cứ về trước đi, công ty nếu không có chuyện gì quan trọng thì không cần liên lạc con."
Quản gia Trương vừa muốn gật đầu đã nghe hắn bổ sung: "Có chuyện đặc biệt quan trọng cũng không cần tìm, con cũng không giúp được gì đâu."
Quản gia Trương: "……"
Nhìn theo quản gia rời đi, Tạ Hào thoải mái tựa vào lưng ghế xe lăn cười tủm tỉm với Lộ Trưng: "Vẫn không thấy rõ à? Tôi tới trốn việc đấy."
Lộ Trưng đau đầu xoa xoa giữa mày: "Cậu nói xem Tạ lão gia tử sao lại sinh ra cái thứ như cậu vậy hả?"
"Thông thường mà nói." Tạ Hào làm như thật mà phân tích: "Đời trước và đời sau sẽ bù trừ lẫn nhau."
"Tôi không đáng tin cậy như bây giờ, rất có thể chính là do ba tôi quá mức có nguyên tắc, cho nên tôi hoàn toàn phản nghịch."
Lộ Trưng cạn lời: "Anh cũng giỏi phân tích bản thân phết."
"Nhưng tôi nói trước rồi đấy."
Lộ Trưng cong lưng đe doạ: "Bọn tôi đang muốn tuyên truyền, anh đừng có mà gây sự, đừng nói cái gì quấy rối hay không quấy rối ở trước mặt truyền thông."
Tạ Hào chân thành nói: "Nhưng cách tuyên truyền của các cậu chẳng lẽ không giống như đang quấy rối giới giải trí à?"
Lộ Trưng: "……"
"Truyền thông sắp tới rồi." Tạ Hào mỉm cười đuổi người: "Cậu vẫn là mau đi chuẩn bị đi."
"Tiểu Hồ, đẩy tôi đến chỗ nào không có nắng, tránh xa gió máy lạnh, lấy cho tôi quyển tạp chí
-- sau đó tôi mời mọi người uống cà phê."
"Dạ." Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn gật đầu, dẫn theo hắn rời đi.
Hệ thống ỷ vào đối phương không nghe thấy, lẩm nhẩm lầm nhầm oán giận ở trong đầu cậu: "Yêu cầu nhiều ghê, hừ."
Tạ Hào nhìn bóng lưng Lộ Trưng, sau đó mới mở miệng hỏi: "Trạng thái cậu ấy thế nào?"
"Dạ?" Mạc Bắc Hồ thắc mắc: "Ai ạ?"
"Đương nhiên là Lộ Trưng." Tạ Hào liếc mắt nhìn cậu một cái: "Vai trái của cậu ấy, lúc huấn luyện cậu không nhìn ra à?"
"Lộ ca không huấn luyện chung với mọi người." Mạc Bắc Hồ thành thật khai báo: "Cường độ huấn luyện của anh ấy không giống với bọn em, chỉ là thỉnh thoảng tới chỉ đạo thôi."
"Nhưng mà trước đây…"
Mạc Bắc Hồ nghiêm túc nói: "Cô giáo Khương cũng từng nhắc đến vai anh ấy, đạo diễn cũng có nói qua, nhưng hình như bản thân anh ấy có vẻ không quá để ý."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!