Chương 22: (Vô Đề)

Khán giả xem vlog như vừa hoàn hồn sau cú sốc, lập tức nổ tung.

"Đồ đại ngốc, anh đang làm cái gì vậy hả!"

"Tôi định vào đây là để mắng, dựa vào cái gì Lộ ca của chúng tôi thanh thanh bạch bạch nhiều năm như vậy lại phải đi bán CP với một tay người mới, kết quả, cậu, tôi, cái này…"

"Tôi cứ tưởng đạo diễn đang muốn nâng người mới hố Lộ Trưng, nhưng giờ thấy thế nào cũng giống như Lộ Trưng đang kéo người mới xuống mương!"

"Tôi phát hiện, chỗ nào có Hồ Hồ, luôn sẽ có trò cười ngoài dự đoán."

"Bình tĩnh nghĩ lại một chút, có khi nào là do chúng ta hiểu sai rồi không? Biết đâu bọn họ nói bán là có ý khác?"

"Phải đấy phải đấy, mọi người hiểu nhầm rồi, Lão Lộ nhà chúng tôi chỉ đang dẫn theo Tiểu Hồ bán manh thôi, chứ không phải bán cái kia!"

"Cứu mạng với, sao Lộ Trưng lại thành cây hài vậy, là bị Hồ Hồ làm lệch hướng hả trời?!"

Phó Hoan nhìn lượt bình luận và chia sẻ tăng vùn vụt, sắp cười đến méo cả miệng: "Đạo diễn, đạo diễn! Tăng nhiều lắm! Cả tài khoản chính thức lẫn chủ đề của chúng ta đều lên luôn rồi!"

Đạo diễn Đặng trố mắt, không nhịn được lắc đầu xoa xoa mắt, lẩm bẩm: "Tôi thật sự không hiểu nổi nữa rồi."

Ông ấy vỗ vai Phó Hoan đầy khích lệ: "Làm tốt lắm, bây giờ mấy việc kiểu này đúng là phải để cho đám trẻ tuổi các cậu làm."

Mạc Bắc Hồ ngồi xổm ở một bên, vừa quan sát nam diễn viên trẻ cao gầy gò yếu đuối kia vừa bắt chước dáng vẻ th* d*c lau mồ hôi của đối phương, tiện tay rút điện thoại ra xem hướng gió trên mạng.

Cậu từ từ trợn tròn mắt.

Hệ thống thét lên trong đầu: "A a a! Cậu ta đã đăng cái gì thế này!"

"CP của tôi! Còn bán cái gì nữa! Bán cái gì nữa! Tôi còn chưa kịp đại triển quyền cước cơ mà!"

Lộ Trưng vẫn đeo kính râm như thường lệ, một bộ lãnh khốc, chống tay lên đầu Mạc Bắc Hồ, liếc nhìn màn hình của cậu: "Sao rồi? Có phải Tiểu Béo bắt đầu ra chiêu rồi không?"

"Chà, nhiều người ghê ha?"

Hắn ta cười rộ lên: "Anh đã bảo là có thể rồi mà? Bán cũng không khó lắm."

Mạc Bắc Hồ trợn mắt há hốc mồm: "Lộ ca, anh nhìn rõ bọn họ bình luận như thế nào chưa?"

"Chưa, đứng xa thế cơ mà." Lộ Trưng cúi xuống, ghé sát vào nhìn: "Bình thường chẳng phải cũng chỉ có mấy câu thôi sao. Như là "ngọt quá, muốn cắn quá" gì đó…"

Khi nhìn rõ chữ trên điện thoại của Mạc Bắc Hồ, hắn ta dần dần tắt tiếng.

Lộ Trưng không nhịn được kéo kính râm xuống, vẻ mặt khiếp sợ ngồi xổm xuống bên cạnh Mạc Bắc Hồ: "Không phải, sao lại thành ra như này?"

Mạc Bắc Hồ há miệng, thần sắc dại ra, vô thố lắc lắc đầu.

Cậu đột nhiên phát hiện, kể từ khi tiến vào thế giới này, mọi chuyện đều chưa từng phát triển theo hướng mà cậu mong đợi.

Nhưng cũng không biết có tính là may mắn hay không, dù sao cuối cùng vòng đi vòng lại, vẫn luôn có thể vòng về được chỗ cũ.

Cậu vỗ vỗ vai Lộ Trưng an ủi: "Không sao đâu, dù sao chúng ta cũng là để tuyên truyền mà. Mặc dù hướng đi hơi khác một chút, nhưng nhiều người biết đến phim của chúng ta hơn cũng coi như một việc tốt."

Hai người ngồi sát lại với nhau, không phát hiện ra Phó Hoan đã lại lặng lẽ giơ máy quay lên.

Lộ Trưng không cam tâm mà khoác bả vai Mạc Bắc Hồ: "Cậu mở video đó lên cho anh xem cái nào, anh vẫn không tin tà."

Bọn họ ghé vào một chỗ xem hết đoạn video, rồi đồng loạt rơi vào trầm mặc.

Lộ Trưng chậm rãi ngồi thẳng dậy, chống tay lên đầu gối: "Phá án, là thằng nhóc đó hại anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!