Mạc Bắc Hồ bị Đặng đạo diễn và Lộ Trưng kéo lại, đạt được bước đầu nhận thức chung về kế hoạch "bán nhiều bán sỉ".
Cậu thay áo thun đen của đoàn phim phát, chạy đi thông báo cho Phó Hoan tin tức này
-- dù sao muốn bán thì cũng cần quay phim phối hợp.
Phó Hoan vừa nghe xong liền hưng phấn như được tiêm máu gà: "Tốt! Vậy thì bây giờ chúng ta lập tức…"
"Không được." Mạc Bắc Hồ kiên quyết từ chối: "Đạo diễn nói phải huấn luyện trước."
"Tui đến trễ mấy ngày, suất diễn cũng nhiều, phải kiểm tra trước, sau đó mới sắp xếp khóa học cho tui được."
"Cũng đúng, vẫn phải huấn luyện là chính." Phó Hoan vội vàng gật đầu: "Vậy đạo diễn có nói bao giờ chúng ta bắt đầu bán không?"
Mạc Bắc Hồ gãi gãi đầu: "Đạo diễn nói là, nghiêm túc huấn luyện, bán thì… tranh thủ lúc rảnh mà bán."
"Không được ảnh hưởng đến chính sự."
Cậu ngượng ngùng hỏi: "Cậu có ý tưởng gì không? Tui không có kinh nghiệm, cũng không có ý tưởng gì."
Phó Hoan cười hề hề chỉ vào mình: "Cậu nhìn thân hình này của tôi, chắc chắn không thể theo lộ tuyến này được, tôi cũng chẳng có kinh nghiệm. Nhưng cậu đừng lo lắng, với vẻ ngoài của hai người các cậu, đứng cạnh nhau là tự nhiên ra cảm giác couple luôn, tôi xem trọng hai người!"
"Lúc tôi quay hậu trường sẽ tìm cậu."
Mạc Bắc Hồ vội vàng gật đầu.
Hệ thống không phục mà ồn ào: "Cậu hỏi cậu ta làm gì! Nghe tôi đi Tiểu Hồ! Tôi mới là dân chuyên nghiệp! Cậu cứ yên tâm giao hết cho tôi!"
Mạc Bắc Hồ: "…"
Tuy là không nỡ đả kích tinh thần nhiệt huyết của nó, nhưng cậu cảm thấy hệ thống nhà mình quả thật… rất khó khiến người yên tâm.
Cậu bên ngoài thì đồng ý, để lại mặt mũi cho A Thống, nhưng sau lưng vẫn quyết định tự mình cố gắng.
Nhưng mặc kệ nói như thế nào, hiện tại cậu vẫn là đến tiến hành huấn luyện trước đã.
Trước khi sắp xếp chương trình huấn luyện cho Mạc Bắc Hồ, đạo diễn còn mời cả huấn luyện viên chuyên nghiệp đến kiểm tra thể chất cơ bản cho cậu, để xác định nền tảng thể năng.
Hệ thống khẩn cấp điều ra dữ liệu cơ thể nhân loại bình thường, cố gắng giữ tất cả thông số đều nằm trong phạm vi khoẻ mạnh và vận động cực tốt của một nhân loại ưu tú.
Nhưng cho dù như vậy, số liệu này vẫn đủ khiến người ta phải kinh ngạc.
Mỗi lần kiểm tra xong một hạng mục, huấn luyện viên lại bày ra vẻ mặt cao thâm khó dò.
Lộ Trưng và Đặng đạo một trái một phải đứng phía sau huấn luyện viên, giống như hai vị thần giữ cửa.
Một người cau mày, một người nhướng mày nói "Chà".
Mạc Bắc Hồ căng thẳng đến mức mồ hôi đầy đầu.
Sau khi kiểm tra xong toàn bộ, Lộ Trưng quay đầu nói với Đặng đạo: "Tôi đã nói chú cậu ấy là cảnh sát nằm vùng rồi mà, chú nhìn xem thể chất này đi, có giống không chứ?"
Đặng đạo đá hắn ta một phát: "Cậu mới không giống đấy. Lúc nào cũng mở miệng là cảnh sát, bây giờ cậu đóng vai cảnh sát đấy."
Huấn luyện viên cầm bảng báo cáo trong tay, nhịn không được thở dài: "Haiz…"
"Làm sao vậy?" Mạc Bắc Hồ đại kinh thất sắc, chẳng lẽ vẫn còn chỗ nào không giống người?
"Sao bây giờ mới gặp được cậu chứ." Huấn luyện viên mặt đầy tiếc nuối: "Phàm là nếu cậu trẻ hơn vài tuổi, tôi phải lập tức đưa cậu đi báo danh vào đội thể thao quốc gia."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!