Sắc mặt Mạc Bắc Hồ trắng bệch, xong rồi, không biết võng mạc của hắn ta có vĩnh viễn khắc sâu cậu hay không, dù sao thì xương đầu gối của hắn có lẽ sẽ nhớ cậu một khoảng thời gian.
Thẩm Độc còn chưa mở miệng, lầu hai của đại sảnh yến tiệc đã truyền đến một tiếng cười nhẹ.
Áp lực trong sảnh yến tiệc càng thêm nặng nề
--- ai có gan lớn như vậy, dám cười ra tiếng ngay lúc Thẩm tổng mất mặt!
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu, nhìn thấy một thanh niên tao nhã đanh ngồi trên xe lăn ở lầu hai.
Hắn có một đôi mắt cười, cho dù ngồi trên xe lăn cũng duy trì thái độ tốt đẹp, tao nhã lại thanh quý.
Vừa mở miệng đã có vẻ rất quen thuộc với Thẩm Độc: "Thẩm tổng, lên thay quần áo một chút không?"
-- Vị này chính là chủ nhà ngày hôm nay, Tạ tiểu thiếu gia vừa tiếp quản Giải Trí Thiên Hỏa, Tạ Hào.
Thẩm Độc âm trầm, mặt mày không biểu cảm đi lên lầu hai, từ trên cao nhìn xuống phía Mạc Bắc Hồ, hỏi đối phương: "Tạ Hào, cậu ta là ai?"
Mạc Bắc Hồ xuất sư không thành, cả người héo queo ỉu xìu co lại một bên, hai tay nắm chặt ly rượu, nước mắt lưng tròng.
"Người mới vừa ký hợp đồng, tên thì tôi không nhớ rõ." Tạ Hào cười rộ lên: "Anh hỏi cái này làm gì? Dù sao cậu ấy cũng không thể là cố tình."
"Người mới còn chưa ra mắt, gặp được Thẩm tổng anh, nịnh bợ còn không kịp, sao có thể cố tình khiến anh mất mặt?"
Thẩm Độc cảm thấy có lý, nhưng mặt mày vẫn âm trầm không nói lời nào.
"Mặt mũi không xuống nước được đúng không?" Tạ Hào cười khẽ: "Được, kêu cậu ấy lên nhận tội với anh."
Hắn vẫy tay, ra hiệu quản gia phía sau xuống tìm người lên.
"Hừ." Sắc mặt Thẩm Độc thoáng hòa hoãn, nhíu mày nhìn chân Tạ Hào: "Chân của anh sao lại thế này? Bị ông cụ Tạ đánh gãy rồi?"
"Không phải." Tạ Hào cười như không cười nhấc chân lên: "Là biểu tượng của thời kỳ phản nghịch."
"Đừng hỏi nhiều như vậy, anh cũng không giúp tôi."
...…
Bên dưới, Mạc Bắc Hồ trốn tránh đám đông, khóc không ra nước mắt mà tỏ lòng trung thành với hệ thống: "A thống, đây là một sự cố, cậu cho tui thêm một cơ hội đi!"
"Nghĩ lạc quan một chút, may mà tui đụng phải tổng tài nhà khác! Chúng ta vẫn có thể lăn lộn trong Giải Trí Thiên Hỏa được!"
"Chào ngài." Quản gia dung mạo ôn hòa đứng phía sau cậu: "Ngài Mạc, Tạ thiếu gia mời ngài lên lầu."
Hệ thống đau thương mở miệng: "Giải Trí Thiên Hỏa tới rồi."
"Nó mang theo hợp đồng giải ước của cậu mà tới rồi."
Mạc Bắc Hồ: "......"
Mạc Bắc Hồ đi theo quản gia, từng bước từng bước lên lầu, bóng lưng nhiều ít cũng có chút đau thương.
Cậu đi một đường, nghiêm túc suy nghĩ
--- nếu ép bản thân mình một chút, có khi nào có thể đánh thức tiềm năng, lần nữa thi triển ra huyễn thuật mê hoặc, khiến cho ông chủ hồi tâm chuyển ý không……
Cậu còn chưa kịp hạ quyết tâm, quản gia đã mỉm cười mở cửa phòng nghỉ ở lầu hai ra, Mạc Bắc Hồ nơm nớp lo sợ nhích về phía trước một bước nhỏ, nếu lúc này cậu hiện ra nguyên hình, vậy nhất định là bộ dáng rũ tai kẹp chặt đuôi vô cùng thê thảm.
Thanh niên ngồi trên xe lăn đang cầm một đồ vật sáng lấp lánh trong tay, dùng một khối vải nhung cẩn thận lau chùi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!