Chương 17: (Vô Đề)

"Là…" Mạc Bắc Hồ theo bản năng muốn trả lời, nhưng lời vừa ra tới miệng đã phản ứng lại, vội vàng lấy tay bịt miệng trốn qua một bên.

Hồng Mai bật cười làm bộ muốn đánh Ngô Phi Phàm: "Sao cái anh này lại nhiều chuyện thế hả!"

"Ơ hỏi một chút thôi mà!" Ngô Phi Phàm cười cợt nhả, vừa né vừa cười nói: "Dì xem các khán giả cũng muốn biết mà, tôi là hỏi thay cho mọi người đấy!"

Mạc Bắc Hồ ló đầu ra từ sau lưng Hồng Mai, vẻ mặt chính nghĩa trả lời: "Là… là nhóm bạn tốt của tui, tui không có làm chuyện xấu, nhưng tạm thời không tiện để mọi người biết thôi!"

"Ồ--" Ngô Phi Phàm thấy chuyển biến tốt liền thu, làm như thật mà nói với làn đạn: "Nghe rõ chưa? Cậu ấy cũng đã nói vậy rồi, sau này không được hỏi nữa nhé."

"Được rồi, chúng ta cũng nên về thôi, lần này thật sự phải nói tạm biệt rồi."

Rõ ràng chỉ mới nhận thức không bao lâu, vậy mà Mạc Bắc Hồ lại cảm thấy có hơi không nỡ.

Hồng Mai đang chào tạm biệt làn đạn, giáo sư Sơn Hưng mỉm cười nhìn bọn họ, Ngô Phi Phàm thì móc điện thoại ra muốn chụp một tấm ảnh tập thể cho mọi người.

Mạc Bắc Hồ lại liếc nhìn giá trị tình yêu không ngừng tăng lên của mình, vừa rồi đã vượt ngưỡng năm đơn vị.

Cậu bị kéo qua để chụp ảnh, lén lút giơ móng s* s**ng mỗi người một phen, giọng nhỏ đến mức chỉ có chính mình nghe thấy mà nói: "Thân thể khỏe mạnh."

Giá trị tình yêu tụt xuống một chút, nhưng nhanh chóng được số lượng tăng lên bù lại.

Mạc Bắc Hồ đối diện ống kính, nở một nụ cười xán lạn rực rỡ.

Ghi hình chương trình kết thúc, Mạc Bắc Hồ ngồi trên xe trợ lý đi tới nhà ga, cuối cùng cũng có thời gian rảnh mở điện thoại xem hot search một cái --

[Tân binh Thiên Hỏa rốt cuộc đi theo phong cách gì], [Huyện Lô Tử bán đào uýnh con nhỏ], [Sau lưng ắt có yêu nhân chỉ điểm], [Sức lực vô biên chính nghĩa lẫm liệt thịnh thế mỹ nhan] đồng loạt xuất hiện.

Mạc Bắc Hồ bình tĩnh tắt điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ xe, phải nói sao nhỉ, cũng có chút quen rồi.

Cậu thậm chí còn quay lại an ủi ngược hệ thống: "Không sao đâu A Thống, có giá trị tình yêu tới tay là được rồi."

Trợ lý Vương Tiểu Minh ngồi lái xe phía trước có chút nghi hoặc: "Gì cơ?"

"À không có gì." Mạc Bắc Hồ nở một nụ cười vô tội: "Tui xem hot search nên giật mình."

Hệ thống thì lẩm nhẩm lầm nhầm bên tai cậu: "Nếu tôi có hình người thì đã không cần phiền phức như vậy."

"Tôi cũng xem rồi." Vương Tiểu Minh cũng tặc lưỡi, có chút vui mừng: "Khởi đầu thuận lợi đấy, ai mà ngờ tới lần đầu tiên cậu lên show mà hiệu quả lại tốt như vậy, fans tăng chóng mặt!"

"Anh, tôi thấy cậu nhất định sẽ nổi!"

Mạc Bắc Hồ đã quen với việc anh ta cứ gọi mình là "anh", cũng không còn thấy gượng gạo như lúc đầu.

Cậu có chút phiền muộn mà lẩm bẩm: "Chỉ là nhân thiết có hơi lệch rồi."

Với tiến độ phát triển như này, hình như có hơi không giống với "hiệu quả hồ ly tinh" mà cậu và A Thống kỳ vọng.

Cậu vừa mới lên mạng xem qua, nhìn thấy Mạc Bắc Hồ cậu đây đã có siêu thoại, còn có cả top 3 ảnh hot thoát vòng.

Ảnh hot thoát vòng của người khác đều là thịnh thế mỹ nhan khiến người nhìn một lần là nhớ mãi, còn ba tấm thần đồ trấn vòng của cậu lại là – [Ôm công chúa trưởng thôn], [Xe ba bánh bập bênh 1v3] và kiệt tác danh họa thế giới [Thẩm Độc bay tám viên gạch].

Mạc Bắc Hồ: "……"

Thôi vậy, mặc dù nhân loại yếu đuối nhưng năng lực tiếp thu lại mạnh hơn cậu tưởng tượng rất nhiều

-- đến nước này rồi mà họ vẫn không nghi ngờ cậu là yêu quái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!