Chương 16: (Vô Đề)

Tiếng máy kéo rầm rầm tạch tạch chạy xuống núi.

Sau khi tới quầy hàng mà tổ tiết mục thuê sẵn từ trước, mấy người vội vàng bày đào ra, chuẩn bị đón khách đến mua trực tiếp.

Đây là khu chợ bán thức ăn có lượng dân bản xứ qua lại không tệ trong vùng, chủ yếu là bán thịt bán rau, rất ít sạp trái cây, gần như không có đối thủ cạnh tranh tiềm tàng. Tổ tiết mục chỉ bày bán một ngày, cũng không ảnh hưởng gì đến sinh hoạt bình thường của người ta.

Thôn trưởng mặt mày rạng rỡ, rất có bộ dáng kiểu, cho dù bây giờ kết thúc công việc thì cũng không lỗ.

"Đặt đào ở chỗ này đi, tôi lau bàn trước đã." Hồng Mai không ngồi yên nổi, túm lấy cái khăn lau bên cạnh là bắt đầu bận rộn, Mặc Bắc Hồ thì chỉ đâu làm đấy, nhanh chóng bày đào lên bàn.

Dựa theo thói quen, mấy anh trai quay phim cũng chuẩn bị phụ bưng đào, phải hai người mới miễn cưỡng khiêng nổi một sọt đào, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Mặc Bắc Hồ mỗi tay xách một sọt, gió cuốn mây bay phóng thẳng tới.

Anh trai quay phim: "……"

Mặc Bắc Hồ bắt gặp ánh mắt của bọn họ, vội vàng giơ sọt lên che mặt mình: "Bây giờ đừng quay tui mà!"

Một đám người bọn họ vừa đông vừa kéo theo camera, giờ mới xế trưa nên trong chợ cũng không có nhiều khách lắm, không ít người bán hàng rong tò mò ngoái đầu nhìn qua.

Ông chú bán thịt bên cạnh nhiệt tình đi bộ qua hóng chuyện, hỏi bọn họ: "Các cậu bán cái gì đấy?"

"Đào hả? Bán trên tivi á? Loại đào này chắc cũng phải hai mấy đồng một cân?"

Hồng Mai nói chuyện với ai cũng có thể bắt sóng được, vừa sắp xếp đào vừa quen thuộc đáp lời: "Anh trai ơi, làm gì đắt như vậy! Một đồng một cân nha, bọn tôi có trợ giá mà! Chỉ hôm nay thôi, qua thôn này là không còn cửa hàng đâu!"

"Một đồng á?" Ông chú vẻ mặt không tin: "Thật giả gì đấy? Tôi cũng mua được không?"

"Được chứ." Hồng Mai lau một quả đưa cho ông ấy: "Anh ăn thử đi, ăn xong tôi cũng không tin một tệ một cân mà anh còn không mua."

"Thôi thôi, một tệ một cân, tôi mua một cân rồi ăn thử." Ông chú cười hề hề: "Không chiếm tiện nghi của mọi người."

Ông trả tiền rồi xách túi đào, lúc này mới cắn một quả, vừa đi được hai bước đã quay đầu lại: "Đúng là ngon thật, lấy thêm hai cân nữa!"

"Hê!" Hồng Mai làm mặt quỷ nháy mắt với livestream: "Nhìn xem, khách quay lại kìa!"

"Chúng tôi đến sạp rồi nha các vị khán giả, nếu ai đang ở gần thì có thể đến tìm bọn tôi."

"Ký tên? Ký! Tới là ký! Tiểu Mạc cũng ký luôn!"

Ngô Phi Phàm chen lại góp vui: "Các anh chị em mình ơi, tranh thủ hiện tại đi, sau này Tiểu Hồ nổi tiếng rồi thì không có dễ gặp như này nữa đâu! Bây giờ đến, mua một cân đào…"

Hắn ta kéo Mạc Bắc Hồ lại: "Combo ký tên chụp ảnh ôm một cái của Tiểu Hồ! Chỉ có hôm nay thôi đó nha."

Mạc Bắc Hồ ngơ ngác nhìn Ngô Phi Phàm, lại nhìn vào ống kính, không rõ nguyên nhân nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu theo.

Làn đạn hi hi ha ha cười rộ lên: "Cứu mạng, Tiểu Hồ nhà tui sức lực thì mạnh mẽ, mặt mày thì ngốc ngốc."

"Cảm giác như kiểu bị bán còn giúp người ta đếm tiền…"

"Đủ rồi, tui xót ẻm, con nhỏ dù khờ thì cũng biết chữ mà! Để ẻm thấy được thì đau lòng lắm đó!"

"Bà cũng chẳng tha cho người ta."

Mạc Bắc Hồ trợn to mắt phản bác: "Tui không ngốc mà, tui, tui có hơi xảo quyệt chút xíu!"

Làn đạn cười càng dữ dội hơn.

Nhờ có ông cụ nhiệt tình lúc nãy làm gương, mấy chủ sạp rảnh rỗi không có khách quanh đó cũng lục tục kéo tới xem náo nhiệt, nghe nói chỉ có một tệ một cân, ít nhiều gì cũng mua ủng hộ.

Mạc Bắc Hồ bưng đào xong thì đã bị người khác kéo lại ký tên chụp ảnh, đối phương chưa chắc đã biết cậu là ai, chỉ cảm thấy cậu đẹp trai, gần như biến thành điểm check

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!