Chương 15: (Vô Đề)

"Khụ khụ!" Ngô Phi Phàm dở khóc dở cười ho khan một tiếng: "Đứa nhỏ này, nói thật gì không đúng lúc gì hết vậy."

Hồng Mai cũng phụ họa: "Chúng ta là chương trình công ích, không đua ratings, cái mình truyền tải chính là tinh thần trách nhiệm xã hội!"

Ngô Phi Phàm tang thương chắp tay sau lưng: "Xin hỏi tại sao không đua chứ, là bởi vì không thích sao?"

Hồng Mai lẩm bẩm: "Cái này không phải là không có biện pháp sao?"

Bà chợt chen vào giữa thôn trưởng và mấy thanh niên: "Đừng đánh nữa đừng đánh nữa thôn trưởng, ông đừng có mà tự làm bản thân bị thương nữa... Ôi anh nói đánh ai, tôi đến tôi đến được không?"

"Đừng đừng đừng!  Ngô Phi Phàm vội vàng xông lên can ngăn: "Dì ơi dì đừng thêm loạn nữa!"

Giáo sư Sơn Hưng vội vàng tiến lên hỗ trợ hoà giải: "Đây là con cái trong thôn? Cũng không cần quá..."

Thanh niên bị thôn trưởng túm lại không phục, cãi bướng: "Ai ăn trộm đào, nhà bọn tôi cũng trồng, trong thôn cùng nhau trồng, tôi lấy một chút thì làm sao!"

Thôn trưởng tức giận đến mức run rẩy, nhanh chóng bị Sơn Hưng và Ngô Phi Phàm kéo lại: "Tụi bây trồng... Tụi bây trồng à! Cha mẹ tụi bây thức khuya dậy sớm, một ngón tay tụi bây cũng không chịu giúp! Hơn nữa cây đào đã được chia rồi, đào tụi bây ăn trộm là của nhà lão Hoàng!"

"Hái mấy quả thì mắc mớ gì!" Đối diện cứng cổ đổi giọng: "Mấy trái đào của các người, bán cũng bán không nổi! Thối dưới đất cũng không ai cần!"

Thôn trưởng suýt chút nữa đã giãy khỏi sự khống chế của những người khác nhào lên: "Tao để thối dưới đất cũng không cho tụi bây hoang phí!"

"Có tay có chân, ngày ngày không làm việc đàng hoàng, mấy đứa tụi bây xứng đáng bị..."

Hồng Mai cầm điện thoại di động phát sóng trực tiếp, đang định tránh khỏi hình ảnh xung đột này, cúi đầu nhìn thoáng qua làn đạn thì chấn động phát hiện số người trong phòng phát sóng trực tiếp tăng vọt, mọi người trong làn đạn cũng hài hoà bất thường, nhao nhao tỏ vẻ phải dùng tình yêu và mỹ thực cảm hóa những thanh niên này, thôn trưởng hẳn là nên mời bọn họ ăn chút roi trúc xào thịt hoặc là bàn tay nhỏ thanh thúy gì đó.

Thanh niên và thôn trưởng ngươi tới ta đi mấy hiệp, cũng không biết thôn trưởng nói câu nào đột nhiên chọc giận đối phương, chiến hỏa đột nhiên nâng cấp, một thanh niên đột nhiên vứt đào trong tay xuống, mắng một câu th* t*c liền muốn ra tay xô đẩy.

Mạc Bắc Hồ vốn đang cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại, nhìn thấy tình hình không đúng, nhanh chóng chặn trước mặt thôn trưởng.

Đối diện còn hình như nhớ rõ là cậu một phen ấn chặt xe ba bánh lại, nhất thời có chút cảnh giác, thanh niên trẻ tuổi phỉ nhổ một tiếng, xụ mặt trừng mắt nhìn chằm chằm cậu khiêu khích nói: "Mày muốn làm gì?"

Mạc Bắc Hồ chỉ nhìn chằm chằm cậu ta nói: "Trong chương trình không thể nói tục."

Đối phương khịt mũi khinh thường, vừa há miệng ra định để cậu nếm thử cái gọi là tinh hoa quốc gia bác đại tinh thâm thì tinh thần đột nhiên hoảng hốt một chút.

Cảnh vật xung quanh bỗng trở nên mờ ảo, chỉ còn lại đôi mắt xinh đẹp kia, đồng tử hệt như nho đen rõ ràng đến lạ thường, miệng cậu ta khép mở thay đổi khẩu hình, trên mặt vậy mà lại hiện ra một chút thẹn thùng: "... Mắt cậu đẹp thật."

Mạc Bắc Hồ: "..."

Không xong, lâu quá không dùng nên không quen tay, liều lượng huyễn hoặc chi thuật có hơi lớn.

Hệ thống còn đang cười: "Ha ha ha tên này vậy mà lại là một chó nhan sắc! Cậu ta xong đời rồi Tiểu Hồ!"

Mạc Bắc Hồ thở phào một hơi không quá rõ ràng.

May mắn mà A thống của cậu cũng không thông minh.

Làn đạn phòng phát sóng trực tiếp phát ra một chuỗi dấu chấm hỏi, có người không nhịn được mà hỏi: "Tui còn sợ cậu ta muốn đánh Hồ Hồ, suýt chút nữa còn muốn giúp báo cảnh sát, kết quả..."

"Bảo vệ Mạc Bắc Hồ phe ta!"

"Dì, dì để Hồ Hồ tránh xa cậu ta một chút đi, má ơi đối diện có b**n th**!"

Hồng Mai không hiểu nguyên nhân, nhưng phối hợp kéo Mạc Bắc Hồ về phía sau một chút.

Cũng có mấy làn đạn cảm thấy hoang đường: "Dàn dựng hả, làm gì có ai cãi nhau còn nhìn xem đối diện đẹp xấu ra sao? Tổ chương trình mấy người cuối cùng cũng điên vì lưu lượng rồi hay sao mà lại nghĩ ra kịch bản như này?"

Vừa vặn Mạc Bắc Hồ bị Hồng Mai lôi kéo quay đầu lại, vẻ mặt vô thố lui về phía sau, làn đạn vừa rồi trầm mặc một lát, đổi giọng: "Gương mặt này cũng không phải là không được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!