Chương 140: Ngoại truyện hai - Đón Năm Mới:

Tết âm lịch đến rồi.

Tiệc tất niên của giải trí Thiên Hỏa tổ chức một cuộc bỏ phiếu nội bộ, do nhân viên quyết định tổ chức ở đâu, khi nào, làm như thế nào. Đuổi kịp trước khi nghỉ lễ chính thức, bọn họ tìm một ngày làm việc để tổ chức tiệc, Tạ Hào liền dẫn theo Mạc Bắc Hồ, nghênh ngang đuổi người trong tòa nhà văn phòng, bắt tất cả bọn họ nghỉ lễ về nhà.

Cuối cùng, hai người cùng nhau đóng cửa lớn của tòa nhà văn phòng lại, Tạ Hào ném chìa khóa cho Tiểu Hồ, nói với hai thánh cày cuốc đang ôm máy tính sau lưng: "Được rồi, cửa lớn công ty khóa lại rồi, chìa khóa Tiểu Hồ nuốt, năm nay không cho phép đi làm nữa, về đi về đi."

Thánh cày cuốc sắc mặt đại biến: "Tiểu Hồ đừng nuốt thật nha!"

Sau một hồi tay chân luống cuống, Tạ Hào đuổi được mấy người này đi, sau đó lái xe về nhà cùng Mạc Bắc Hồ.

Tạ Hào cười nói: "Năm nay không về nhà cũ ăn Tết, sẽ không đông người lắm đâu."

"Ừm." Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn gật đầu: "Được, không đông."

"Nhưng mà, vào ngày mùng một Tết, chúng ta phải đi chúc Tết." Tạ Hào cười hỏi cậu: "Em có đi không? Tôi đoán sẽ náo nhiệt lắm, bà nội cũng cho bao lì xì, nhưng nếu em không muốn đi cũng không sao, ở nhà chơi với Khả Khả."

Mạc Bắc Hồ nghiêng đầu nhìn hắn: "Đi hay không đi đây?"

"Em hỏi tôi?" Tạ Hào bật cười: "Rõ ràng là tôi đang hỏi em mà."

"Nhưng em không biết có nên đi hay không." Mạc Bắc Hồ mắt long lanh nhìn hắn: "Đi hay không đi đây?"

Tạ Hào bình tĩnh nhìn một lát, thấp giọng nói: "Đi đi."

"Muốn khoe khoang một chút."

Hắn cười rạng rỡ, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên vô lăng: "Muốn khoe em với bà nội một chút, cũng muốn khoe với em một chút, người nhà tôi rất thoáng."

"Vậy thì đi thôi!" Mạc Bắc Hồ lập tức đồng ý: "Đi thăm bà nội."

Tạ Hào hơi gật đầu, dẫn theo Mạc Bắc Hồ cùng về nhà.

Gần đến Tết, người trên đường trên phố dần vắng hẳn, không ít cửa hàng đã đóng cửa, chỉ có những chiếc đèn lồng đỏ treo trên cột đèn đường là đung đưa, tô điểm cho sự náo nhiệt.

Trong xe bật máy sưởi, tạo thành một sự tương phản rõ rệt với không khí lạnh giá bên ngoài, Mạc Bắc Hồ hà hơi lên cửa kính xe, sau đó vẽ lên trên một nhóc hồ ly nhỏ có đôi tai nhòn nhọn.

Vốn dĩ Tạ Hào định bật chế độ hút ẩm trong xe, nhưng ngón tay đã đưa ra lại rụt về, hắn vờ như không nhìn thấy hành động nhỏ của Mạc Bắc Hồ, mãi cho đến khi về đến nhà, dừng xe lại, mới ra vẻ kinh ngạc hỏi: "Ôi chao, sao trên xe tôi lại có một nhóc hồ ly nhỏ thế này?"

"Hì hì." Mạc Bắc Hồ tự hào chỉ vào hình vẽ: "Em vẽ đó!"

Tạ Hào cố tình hỏi: "Sao hồ ly nhỏ lại chỉ có một mình vậy?"

Hắn tháo dây an toàn, ghé sát vào bên cạnh cửa sổ: "Sao không vẽ tôi lên cùng?"

"Em chưa nghĩ ra phải vẽ thế nào." Mạc Bắc Hồ làm như có thật mà nói: "Con người khó vẽ lắm."

"Vậy để tôi." Tạ Hào vừa định đưa tay ra, Mạc Bắc Hồ đã vội vàng đè tay hắn lại: "Không được không được, em muốn tự mình làm! Anh đợi em nghĩ đã!"

Cậu bày ra dáng vẻ suy nghĩ nghiêm túc, một lát sau thì vỗ tay một cái nói: "Em nghĩ ra rồi!"

Cậu vô cùng nghiêm túc đưa ngón tay ra, vô cùng nghiêm túc vẽ một người que tứ chi thon dài đầu không lớn bên cạnh nhóc hồ ly nhỏ, trên cái đầu tròn vo, còn có hai dấu X.

X_X

|

/|\

/ \

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!