Mạc Bắc Hồ căn bản không biết, thật sự có những quần chúng ăn dưa nhàn rỗi như vậy, sáng sớm đã đến xem náo nhiệt của cậu. Cậu cũng căn bản không biết, lúc cậu kiểm tra số dư tài khoản trên điện thoại của mình đã trùng hợp ở trước camera máy quay phát sóng trực tiếp.
Tuy rằng anh trai quay phim rất hiểu chuyện mà tránh hình ảnh riêng tư của cậu, nhưng số lượng khán giả không tính là nhiều trong phòng phát sóng trực tiếp vẫn nhìn thấy một màn đó.
Có người thích làm chuyện tốt rất nhanh đã giết đến phía dưới Weibo của ba Hồ Hồ... a không phải, là Tạ tổng, thông báo cho hắn: "Ba Hồ Hồ, con nhỏ nhà anh hết tiền mua đào rồi."
Tạ Hào lúc đó đang bị ấn ở trước bàn làm việc trong văn phòng mở họp, quang minh chính đại trộm chơi điện thoại. Chán đến chết mà thuận theo bình luận của đối phương mò đến phòng phát sóng trực tiếp nhìn thoáng qua, lại gửi tin nhắn cho quản gia Trương: "Tiểu Hồ thiếu tiền như vậy à?"
Quản gia Trương vẫn dễ như trở bàn tay*: "Thiếu gia, bây giờ hẳn là ngài đang trong cuộc họp, xin hãy bỏ điện thoại xuống."
*Chỗ này tác giả có chơi chữ, mà trình độ cao thâm quá toi không edit sát nghĩa được nên dịch thoáng một chút.
"Trước khi vào công ty Tiểu Hồ có một vài khoản nợ, có cần tôi gửi hợp đồng cụ thể cho ngài xem không?"
Tạ Hào chống cằm, mở mấy bản hợp đồng mà quản gia Trương gửi tới ra, người nợ tiền cũng không phải bản thân Mạc Bắc Hồ mà là cha mẹ nuôi của cậu ở nước ngoài.
Chỉ là hai người bọn họ đều đã ngoài ý muốn mà qua đời, cái đống hỗn độn này liền để lại hết cho Mạc Bắc Hồ.
Đúng thật là nghèo đến nỗi không có tiền mua đào mà.
Tạ Hào thất thần, đến khi ngẩng đầu lên thì người chủ trì cuộc họp đang nhìn hắn với vẻ mong đợi: "Tạ tổng, anh xem..."
Tạ Hào một chút cũng không có vẻ xấu hổ vì không trả lời được, không đầu không đuôi hỏi đối phương: "Anh có thích ăn đào không?"
Người chủ trì ngẩn người, chần chừ nói: "Thích?"
Trong điện thoại, Mạc Bắc Hồ ôm giỏ trúc giả bộ, lo trước quên sau mà lộ tẩy, thoạt nhìn bi thương đến mức muốn dúi đầu vào trong đất.
Tạ Hào nhịn không được cong cong khóe miệng, lại hỏi: "Thích ăn giòn hay mềm?"
Người chủ trì càng thêm cẩn thận, cân nhắc một lát, mở miệng nói: "Mềm?"
Tạ Hào ngẩng đầu: "Hỏi sở thích của anh, sao lại trả lời không chắc chắn như vậy."
Hắn khẽ gõ lên mặt bàn hỏi: "Những người khác thì sao, thích ăn đào giòn thì giơ tay lên."
Một bàn người tham gia hội nghị hai mặt nhìn nhau, cuối cùng vẫn có một nửa người giơ tay lên.
"Được." Tạ Hào đếm đếm số lượng, thu hồi tầm mắt.
Người chủ trì suy tư gì đó, thử trả lời: "Tạ tổng, ý của anh chẳng lẽ là... sở thích của mỗi người không giống nhau, chúng ta không thể quơ đũa cả nắm, phải làm tốt điều tra thị trường trước mới có thể nhập gia tuỳ tục?"
Tạ Hào ngẩng đầu: "Ý của tôi là."
Hắn giơ điện thoại lên: "Tân binh nhà chúng ta lần đầu lên chương trình, bán đào giòn, tôi tăng doanh số bán hàng cho cậu ấy, thích ăn đào giòn thì mua cho các anh mỗi người năm cân."
Người chủ trì: "..."
Tạ Hào chống má cười: "Tôi không phải là hoàng đế, anh cũng không phải là đại nội tổng quản, có lời tôi sẽ nói thẳng, ít làm đọc hiểu."
Người chủ trì bi thương che kín mặt: "Tạ tổng, vậy tôi cũng nói thẳng."
Tạ Hào lười biếng mở miệng: "Nói."
Người chủ trì hắng hắng giọng: "Thật ra tôi cũng thích ăn đào giòn."
"Không sợ chia thiếu chỉ sợ chia không đều, anh xem cái này..."
Tạ Hào hừ cười một tiếng: "Biết rồi, ai có mặt thì đều có phần, mua hết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!