Tạ Hào nhìn con gà chít không nhắm mắt, lại nhìn nhóc hồ ly lông trắng đang nhe răng nhọn nhưng vẻ mặt lại vô cùng phúc hậu và vô hại, ánh mắt đầy khả nghi dừng lại một thoáng trên bộ lông trắng bóng mượt như dầu của nó.
Hắn rụt rè thu lại ánh mắt: "... Ta không biết làm."
"A..." Mạc Bắc Hồ tiếc nuối cố gắng rụt đầu về: "Ta còn đang nghĩ bát đầu tiên sẽ cho ngươi uống mà."
Tạ Hào: "..."
Hắn thở dài một hơi: "Ta đưa ngươi đi tìm sư phụ, ông ấy biết làm."
"Được thôi được thôi!" Mạc Bắc Hồ vui vẻ nhận lời, vội vàng đuổi theo bước chân của Tạ Hào.
Lão đạo sĩ đang kê một chiếc ghế dựa, lấy sách úp lên mặt, nằm ngủ trưa dưới bóng cây.
Đang mơ màng gặp Chu Công, Tạ Hào đi tới lấy cuốn sách trên mặt ông đi, mặt không cảm xúc nói: "Dậy, đi gizết gà."
"Hả?" Lão đạo sĩ mắt nhắm mắt mở, cảm thấy chắc mình đang nghe nhầm thôi: "Giữa trưa giữa trật, gizết gà gì đây..."
Tạ Hào ngồi xổm xuống, hai tay ôm Mạc Bắc Hồ lên, đưa con gà trong miệng cậu cho lão đạo sĩ xem.
Lão đạo sĩ: "..."
Đối diện với gương mặt đờ đẫn của lão đạo sĩ, Mạc Bắc Hồ lung lay chóp đuôi, nhiệt tình chào hỏi ông: "Lâu rồi không gặp! Ông chẳng già đi chút nào nha!"
Lão đạo sĩ hoàn hồn: "Khoan đã, sao ngươi lại..."
"Lát nữa lại hỏi." Tạ Hào mặt không cảm xúc đưa Mạc Bắc Hồ tới trước mặt ông thêm chút nữa: "Xử lý con gà trước."
"Thôi được." Lão đạo sĩ không nhịn được hỏi: "Con đưa thẳng gà cho ta là được rồi, con còn ôm cả hồ ly..."
Ông ấy chợt bừng tỉnh: "Con không muốn tự mình xách gà?"
Tạ Hào: "..."
Lão đạo sĩ "hê hê" cười hai tiếng, giả vờ quệt con gà lên mặt Tạ Hào, thuận tay xoa một cái lên đầu Mạc Bắc Hồ: "Nào, để ta xem xem, con gà này định làm thế nào đây?"
"Vậy mà lại là gà rừng, bắt trên núi à?"
"Vâng!" Mạc Bắc Hồ vội vàng há miệng ra, dặn dò ông ấy: "Phải hầm canh gà! Ta đi đào ít nấm về cho ông!"
Y nói xong, vội vàng nhảy xuống từ trên tay Tạ Hào, vèo một cái lại chạy biến mất tăm.
"Ây..." Lão đạo sĩ bất đắc dĩ cười: "Đúng là một nhóc hồ ly nôn nóng, ta vừa định nói với y, chỗ chúng ta không có nấm, nhưng củ cải tự trồng cũng ngon lắm."
Ông đảo mắt một vòng: "Có điều mà, nguyên liệu do hồ ly tinh tìm về, chắc chắn xứng đáng được gọi một tiếng sơn trân, vẫn là ăn của y tốt hơn."
Ông vui vẻ cười nói: "Ôi chao, xem ra xen vào chuyện bao đồng lần này cũng không phải không có thu hoạch mà, ít nhất cũng được một bữa no nê."
Tạ Hào khoanh hai tay trước ngực, mặt không cảm xúc nhìn ông: "Đáng tiếc bữa ăn no nê này vẫn phải tự mình động thủ."
"Vậy thì ta cũng vui lòng." Lão đạo sĩ rung đùi tự đắc: "Quan trọng là, đây cũng là tấm lòng của Tiểu Hồ nhà chúng ta."
"Chẳng lẽ con không cảm nhận được sao?"
Tạ Hào liếc nhìn về hướng Mạc Bắc Hồ rời đi: "Không có."
Rất nhanh, Mạc Bắc Hồ đã cõng một cái bọc nhỏ, trong miệng còn ngậm một túi nấm quay về.
Lão đạo sĩ vui vẻ đi vào nhà bếp, Tạ Hào nghiêng đầu nhìn cái bọc trên lưng nó, không nhịn được hỏi nó: "Đó là cái gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!