Chương 138: Ngoại truyện một - Đạo sĩ và hồ yêu (Bốn)

Tạ Hào và lão đạo sĩ cùng nhau đến gặp huyện lệnh.

Để phòng ngừa bất trắc, bọn họ không để Hồ cô nương và Mạc Bắc Hồ đi cùng.

Huyện lệnh địa phương nhận được bái thiếp, lập tức mặc quan phục chỉnh lại dung nghi tiến đến nghênh đón, cười rạng rỡ lạ thường, thoạt nhìn hòa khí đến bất ngờ.

"Hà." Lão đạo sĩ cười chế nhạo một tiếng: "Cái danh 'Tạ gia trưởng công tử', dù sao vẫn rất dễ dùng."

"Dễ nói dễ nói." Tạ Hào cười hòa nhã: "Dùng một lần mười vạn lượng."

"Vậy thì cũng không thể bắt ta trả được." Lão đạo sĩ đúng tình hợp lý nói: "Cũng đâu phải ta bảo con đến?"

Tạ Hào cười như không cười nhìn ông: "Không phải ngài thì là ai?"

"Đương nhiên là hồ ly tinh rồi, hoặc là..." Lão đạo sĩ thay đổi sắc mặt, nghiêm trang hắng giọng: "Cũng có thể là một bầu nhiệt huyết, vì chuyện bất bình..."

"Được rồi được rồi, nghe người nói mà nổi hết cả da gà rồi." Tạ Hào nhìn huyện lệnh đang đi về phía mình, nụ cười vừa sang quý vừa xa cách, cũng không hề bước lên đón.

Huyện lệnh cũng không cảm thấy có gì không đúng, dù sao thì danh môn quý công tử chân chính phải có đức hạnh như thế này, dẫu cho đã gửi bái thiếp, về bản chất vẫn là xem thường đám tiểu quan bọn họ.

Chẳng qua, ở trước mặt bọn họ cũng không thể biểu hiện quá mức nịnh bợ, khó tránh khỏi khiến người khác chê cười.

Huyện lệnh bày ra nụ cười hàm súc mà gã tự cho là rất có cốt cách văn nhân, đi đến trước mặt hành lễ: "Tạ công tử, đã sớm nghe danh, không ngờ có thể tương kiến tại nơi này, thật sự là..."

"Không cần đa lễ." Tạ Hào cắt ngang bài văn dài dòng của gã, cười nói: "Ta đến để hỏi ngươi tìm một người."

"Xin nghe tường tận." Huyện lệnh dẫn hắn tiến vào trong phủ: "Hay là ngồi xuống trước đã? Trong phủ ta có trà năm nay..."

Tạ Hào không bước chân, cười cười nhìn gã nói: "Một người ch*t."

Bước chân huyện lệnh khựng lại, nụ cười trên mặt cứng đờ trong một chớp mắt, nhưng rất nhanh đã hồi phục, cười nói: "Hóa ra Tạ công tử đến đây vì vụ án này."

"Ồ?" Tạ Hào cười rộ lên: "Ngươi biết là án tử nào?"

Huyện lệnh ha ha cười nói: "Nơi này của ta tuy rằng nhỏ, nhưng cũng xem như yên bình, án mạng ch//ết người, quanh năm suốt tháng cũng không ra được hai vụ."

"Hiện tại còn đang treo lên chưa phá được, cũng chỉ có một vụ đó thôi."

"Chỉ là chưa từng nghĩ đến, một vụ án như vậy, sao lại khiến ngài phải..."

Tạ Hào cười rộ lên: "Ngươi đoán xem?"

Huyện lệnh: "... Ha ha, Tạ công tử nói đùa rồi, ta cũng không biết bói quẻ, làm sao mà đoán được."

"Ngươi không biết, ta biết." Tạ Hào cười cười phủi phủi tro bụi trên tay áo, dường như huyện lệnh lúc này mới chú ý, hắn đang mặc một thân đạo bào.

"Ta tu hành trong đạo quán, được người nhờ vả tìm một cố nhân." Tạ Hào cười như không cười nhìn gã: "Cho nên tìm đến tận đây."

"Vừa đến lại nghe nói hồ yêu tác quái, huyện lệnh, nơi này của ngươi... dường như không được thái bình cho lắm nhỉ."

Huyện lệnh không biết đã nghĩ đến chuyện gì, mí mắt giật giật, cười gượng nói: "Cố nhân nào? Nếu công tử muốn tìm người, ta ngược lại có thể giúp một tay."

Tạ Hào cười nhẹ một tiếng: "Xem th//i th//ể trước đã."

Huyện lệnh há miệng th* d*c, vốn định từ chối, nhưng đối diện với ánh mắt dường như đã biết hết tất cả của Tạ Hào, lại gắng gượng nuốt ngược vào trong.

Gã căng da đầu dẫn đường phía trước, đưa mấy người đến gặp ngỗ tác*.

*Ngỗ tác () là tên một chức vụ quan lại thời xưa dùng để khám nghiệm người bị tử thương, khám nghiệm tử thi. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!