Mạc Bắc Hồ há hốc miệng, vẻ mặt vô cùng khiếp sợ.
Lão đạo sĩ không nhịn được hỏi: "Lông hồ ly trên mặt đất, không phải là của cô rụng đấy chứ? Còn cả vết cào kia..."
"Đương nhiên không phải!" Hồ cô nương lập tức phản bác: "Tôi là hồng hồ ly, làm sao có chuyện rụng lông trắng!"
"Còn về phần vết cào..."
Nàng nghiêm túc suy nghĩ một lát: "Ta quên mất là ta có cào vào chỗ nào khác không rồi."
Hồ Chính nghe nàng nói như vậy, lại tỏ ra không hề ngoài ý muốn chút nào.
Hắn ta thở dài, giải thích thay nàng: "Ta chỉ có thể nói, nàng ấy hẳn sẽ không chủ động hại người, nhưng ta cũng khó mà đảm bảo, nàng sẽ không vô tình..."
Hồ cô nương chột dạ dời tầm mắt, len lén liếc nhìn Mạc Bắc Hồ một cái.
"Đệ..." Mạc Bắc Hồ dường như muốn nói gì đó, nhưng lại nhanh chóng ngậm miệng.
Tạ Hào không bỏ qua động tác nhỏ của cậu, hỏi cậu: "Sao vậy?"
Mạc Bắc Hồ có hơi lúng túng, ngượng ngùng xoa xoa tay, lí nhí nói: "Thật ra, hôm đó ta cũng đã đến đó."
"Hả?" Lần này, người và hồ ly trong phòng đều đồng loạt ngoảnh đầu nhìn qua.
"Lúc đệ đến thì tân nương đã chạy mất rồi." Mạc Bắc Hồ cẩn thận đảo đảo con ngươi, liếc trộm bọn họ một cái, chỉ sợ mình bị mắng: "Ta chỉ là tình cờ đến đây tìm Hồ cô nương chơi, thuận tiện mang cho tỷ chút đồ, nghe Hồ đại ca nói, tỷ đã ra ngoài tìm viên ngoại gây sự rồi, ta sợ tỷ ra tay không biết nặng nhẹ, nên vội vàng đuổi theo, muốn giúp một tay..."
Hồ cô nương vội vàng hỏi: "Có giúp được không?"
"Ờm..." Mạc Bắc Hồ gãi gãi đầu: "Đệ không nhìn thấy tân nương, lúc đó ở chỗ nọ chỉ có một nữ nhi giả trang thành gã sai vặt, nàng ta đang khóc lóc thảm thiết muốn siết cổ viên ngoại..."
Hồ cô nương kinh hãi thất sắc: "Đệ sẽ không giúp một tay đấy chứ?"
"Đương nhiên không có!" Mạc Bắc Hồ vội vàng lắc đầu: "Yêu quái không thể tùy tiện gi*t người, nếu không sẽ bị sét đánh!"
"À đúng rồi, lúc đó đệ còn đưa tay dò hơi thở, người kia chưa ch*t."
"Vậy thì tốt rồi." Hồ cô nương thở phào một hơi, nàng quả quyết nói: "Vậy thì chuyện này không liên quan đến chúng ta!"
"Sao lại không liên quan! Chuyện này vẫn còn chưa đâu vào đâu mà!" Lão đạo sĩ dở khóc dở cười, nhìn sang Mạc Bắc Hồ: "Sau đó thì sao? Ngươi đã làm gì?"
"Không làm gì hết mà." Mạc Bắc Hồ mắt trông mong nhìn ông: "Ta tiến vào từ cửa sổ, nhìn thấy có người bên trong thì lập tức biến thành hồ ly
-- ta thường xuyên đi lại trong thôn Duyên Hạ, nếu dùng hình người di chuyển sẽ dễ gây phiền phức cho bọn họ lắm."
"Thông minh thật." Hồ cô nương vui vẻ ra mặt, duỗi tay xoa xoa đầu Mạc Bắc Hồ: "Ôi chao, Tiểu Hồ nhà chúng ta sao lại thông minh thế này chứ!"
Mạc Bắc Hồ ngượng ngùng cười rộ lên: "Cũng, cũng không có đâu ạ..."
Hồ Chính bất đắc dĩ đỡ trán, cười khổ một tiếng với Tạ Hào và lão đạo sĩ: "Khiến hai vị chê cười rồi."
Lão đạo sĩ buồn cười lắc đầu: "Bây giờ ta xem như đã biết, tiểu hồ ly này bị ai nuôi cho ngốc thành như vậy rồi."
"Nói bậy bạ gì đó!" Hồ cô nương một tay bịt tai của Mạc Bắc Hồ lại: "Tiểu Hồ nhà chúng ta rất thông minh mà!"
"Thông minh thông minh." Tạ Hào mắt mang ý cười, hơi gật đầu: "Cho nên, lúc đó cậu đã làm gì?"
"Ta…" Mạc Bắc Hồ nghĩ nghĩ: "Ta đã khuyên cô nương kia, bảo nàng đừng gi*t nữa, nàng bị dọa cho hoảng sợ, sau đó vừa khóc vừa cười, nói có lẽ mình đã điên rồi."
Mạc Bắc Hồ nhéo nhéo tay: "Ta xem nàng đáng thương, liền nói với nàng, nếu gặp phải phiền phức gì, ta có thể giúp nàng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!