Chương 136: Ngoại truyện 1 - Đạo sĩ và Hồ yêu (2)

Tạ Hào về lại trong quán, vốn dĩ muốn tìm cuốn "Hồ Duyên Ký" kia, nhưng không biết nó đã bị lão đạo sĩ giấu nơi nào, chỉ có thể từ bỏ, tìm một cuốn sách giải trí khác để xem.

Hắn nhìn thấy sau khi mình rời đi, sư phụ đã tìm tiểu bộ khoái kia nói chuyện vài câu, cũng không biết là đi làm gì.

Ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, ánh mắt Tạ Hào liếc nhìn quyển sách, nhưng trong đầu lại suy nghĩ về hai chuyện lạ vừa rồi.

Đang miên man suy nghĩ, hắn ngửi thấy một mùi thơm.

Hắn chậm rãi quay đầu, nhìn thấy bên cửa sổ có một khe hở được mở ra, một bàn tay chống lên khung cửa sổ, lén lút nhét một túi giấy dầu vào.

-- Mùi thơm phát ra từ nơi này.

Tạ Hào im lặng nhìn túi giấy dầu kia, đợi động tác tiếp theo của người nọ.

Nhưng người nọ chỉ nhét túi giấy dầu vào, sau đó động tác nhẹ nhàng đóng cửa sổ lại.

Tạ Hào đợi một lát, lúc này mới đi tới cầm túi đồ kia, không cần lại gần ngửi, hắn cũng có thể ngửi được mùi gà quay thơm lừng không thể che giấu được

-- giống như của tiệm phía nam thành, tiệm phía đông thành danh tiếng vang hơn nhưng trình độ lại thất thường, ngược lại là tiệm nhỏ phía nam thành tay nghề tốt hơn.

Tạ Hào cười một tiếng, cũng có mắt nhìn đấy.

Hắn vừa mới xé túi giấy dầu ra, bẻ xuống một cái đùi gà, lão đạo sĩ đã tiến vào phòng: "Ôi, đồ nhi... Hửm? Mùi thơm gì đây?"

Tạ Hào xé một cánh gà đưa cho ông ấy, ông ấy lập tức quên mất vừa nãy định nói gì, vui vẻ hớn hở đi tới: "Đồ nhi tốt của ta, ta chỉ thích ăn cánh gà này thôi."

Ông ấy vừa nhả xương vừa nói: "Thật không tồi, con mua khi nào thế?"

Tạ Hào không trả lời, chỉ hỏi ông ấy: "Vừa nãy ngài tiến vào là muốn nói gì?"

"À." Lão đạo sĩ lúc này mới nhớ ra: "Cũng không có gì, chỉ là hỏi về chuyện tiểu bộ khoái kia một chút..."

Ông ấy lén lút nhìn sắc mặt Tạ Hào, hỏi hắn: "Con thật sự không giúp đỡ à?"

Tạ Hào chậm rãi lau miệng, nâng mắt đưa phần gà còn lại cho ông ấy, hỏi: "Có phải ngài đã sớm biết chuyện này không liên quan gì đến hồ ly tinh rồi không?"

"Làm sao có thể!" Lão đạo sĩ trợn tròn mắt: "Không phải con nói không liên quan đến hồ ly tinh ta mới bừng tỉnh nhận ra sao?"

"Ồ, vậy thôi." Tạ Hào đứng dậy định đi.

"Ôi ôi ôi--" Lão đạo sĩ vội vàng gọi hắn lại: "Được rồi được rồi, ta thừa nhận, ban đầu quả thật ta đã nhận ra được một chút bất thường."

Ông ấy cười hề hề hai tiếng: "Dù sao trên đời này người xấu nhiều hơn yêu quái nhiều lắm."

Tạ Hào liếc mắt nhìn ông ấy: "Vậy sao ngài lại nói như vậy?"

Lão đạo sĩ cười gian xảo: "Nếu chuyện này không liên quan đến hồ ly tinh, sao chúng ta có thể xen vào được?"

Tạ Hào: "... Ngài thích xen vào chuyện của người khác như vậy à?"

"Mỹ nhân rơi lệ." Lão đạo sĩ ôm ngực: "Vi sư không đành lòng mà."

Tạ Hào nhướng mày: "Cậu ấy khóc rồi?"

Lão đạo sĩ đính chính: "Cái đó thì không."

"Xì." Tạ Hào bĩu môi khinh thường.

"Ta phát hiện tính cách con vô cùng xấu xa." Lão đạo sĩ làm như thật mà nói: "Con thật sự muốn nhìn thấy người khác khóc à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!