Sáng sớm ngày hôm sau, Mạc Bắc Hồ liền bị quay chụp đột kích đánh thức, cậu đội một đầu tóc rối bù, chân tay luống cuống kéo kéo chăn nhìn về phía camera ở cửa.
"Làm gì vậy! Tất cả đều vây quanh Tiểu Mạc à?" Hồng Mai cười chen vào cửa gọi cậu.
Tối hôm qua bà ấy bị dọa, nhưng bây giờ lại trông tràn đầy tinh thần, một chút cũng không thấy mệt mỏi: "Dì giúp con đuổi bọn họ rồi, con mau thay quần áo rồi nhanh đi trang điểm."
"Dạ." Mạc Bắc Hồ lên tiếng rồi bò dậy, sau đó đi đến... Lều trang điểm bên cạnh.
Chỗ này cũng không có điều kiện dựng một phòng trang điểm, trong nhà thì tủ kệ cũng ít, tổ chương trình dứt khoát tìm một mảnh đất trống để dựng tạm một cái lều cho mọi người trang điểm.
Lúc Mạc Bắc Hồ đi vào, Hồng Mai đã bắt đầu trang điểm rồi, Ngô Phi Phàm và giáo sư Sơn Hưng vẫn chưa tới.
"Ăn sáng trước đã!" Hồng Mai cười cười chào hỏi cậu: "Chỗ kia có đấy, ăn nhiều một chút, hôm nay phải làm không ít việc, không thể để bị đói được. Tiểu Quang lần đầu tới còn đang trong khống chế ẩm thực, được nửa ngày đã đói đến mức suýt nữa nhảy xuống ruộng nhai lúa sống."
Sau lưng Mạc Bắc Hồ, Sơn Hưng và Ngô Phi Phàm cũng đi vào: "Hai người đến sớm thật."
Sơn Hưng liếc mắt nhìn bữa sáng trên bàn, mắt sáng lên: "Bánh quẩy sữa đậu nành à? Hơn nữa nhìn giống như là sữa đậu nành mới xay, được phết."
Vốn dĩ cơm hộp của đoàn phim đều là đặt trước, nhưng bên này là trên núi, tổ chương trình liền tìm mấy người dân trong thôn bao thầu khẩu phần ăn của bọn họ, nên có thể ăn đồ nóng hổi.
"Ăn nhanh lên đi." Hồng Mai vui vẻ chào hỏi bọn họ: "Giáo sư Sơn anh lại muốn thêm đường phải không? Tôi lấy sẵn cho anh rồi."
"Cảm ơn cảm ơn, vẫn là chị chu đáo!" Giáo sư Sơn Hưng vui vẻ ngồi xuống, vừa ăn vừa nói chuyện với bọn họ.
Ngô Phi Phàm ngồi xuống bên cạnh Mạc Bắc Hồ, cắn bánh quẩy hỏi: "Hôm qua không có chuyện gì chứ?"
Động tác ăn cơm của Mạc Bắc Hồ khựng lại, giả bộ tự nhiên nói: "Không có mà."
"Vậy thì tốt." Ngô Phi Phàm lẩm bẩm một tiếng: "Tối hôm qua trước khi ngủ đúng là không nên nghe mấy chuyện lão Sơn kể, nằm mơ đều là những thứ ma quỷ quái dị, một chút cũng không duy vật."
Sơn Hưng cười khẽ: "Nằm mơ vốn dĩ đã không duy vật rồi, thiên mã hành không một chút thì đâu có sao."
"Khụ khụ." Hồng Mai hắng hắng giọng, nhìn về phía Ngô Phi Phàm, ý bảo hắn ta hỏi mình.
"Yo." Ngô Phi Phàm hứng thú: "Dì Hồng tối qua gặp chuyện gì rồi?"
Hồng Mai khó nén sự hưng phấn trên mặt: "Tôi gặp quỷ!"
Ngô Phi Phàm bật cười: "Con vẫn là lần đầu thấy người gặp quỷ lại vui vẻ như vậy đấy, dì gặp quỷ gì thế?"
"Quỷ gì không quan trọng." Hồng Mai "tặc" một tiếng: "Quan trọng là sau đó, hồ tiên đến cứu tôi!"
Ngô Phi Phàm trầm mặc một lát, tán thưởng gật đầu: "Giấc mơ của dì còn đặc sắc hơn con nhiều."
"Cái gì mà mơ!" Hồng Mai sốt ruột: "Thật mà! Tôi nhìn thấy hồ tiên, một con bạch hồ lớn như vậy, mông ụp một phát ngồi chết luôn con quỷ!"
Mạc Bắc Hồ: "..."
Thật ra thì không có ngồi chết đâu.
Ngô Phi Phàm ôm bụng cười lớn, suýt nữa đã phun bánh quẩy ra: "Thủ đoạn tấn công này một chút cũng không hồ tiên! Sao lại dùng mông cơ chứ!"
"Cậu quan tâm làm gì!" Hồng Mai trừng mắt nhìn hắn ta: "Dù sao cũng có tác dụng!"
Giáo sư Sơn Hưng cũng cười theo, Hồng Mai vội vàng hỏi đối phương: "Giáo sư anh cũng không tin?"
"Tôi vào nam ra bắc, thật sự gặp rất nhiều đồ vật khoa học không thể giải thích." Giáo sư Sơn Hưng cười tủm tỉm: "Nhưng mà, chị nói bạch hồ... Chỉ có xứ lạnh mới có."
"Chị xem chỗ này nóng như cái lò, cho dù bạch hồ đến thì cũng phải đổi sang lông mùa hè."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!