Mặc dù Hồng Mai đã ngủ rồi, nhưng trong mơ cũng không an ổn.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê dường như nghe được giọng nói của Mạc Bắc Hồ.
Bà còn nhớ Trương Tuần Quang đặc biệt nói riêng với bà, để bà hỗ trợ chăm sóc người mới này một chút, nên còn chưa mở mắt đã bò dậy, mơ hồ trả lời: "Ôi
-- dì ở đây."
"Dì xỏ giày đã."
Bà dụi dụi mắt, buổi tối ở trên núi hình như đã nổi sương mù, sương mù thậm chí còn ùa vào trong phong, trông có vẻ âm u rợn người.
Hồng Mai xoa xoa cánh tay, trong lòng có chút kỳ quái, nhưng nghĩ đến đứa nhỏ kia vẫn còn ở ngoài cửa, vẫn là mở cửa ra.
Sương mù bên ngoài càng đậm hơn, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng người.
Hồng Mai mơ mơ màng màng gọi: "Tiểu Mạc à?"
Bóng người đã đi về phía trước hai bước, gần như sắp không nhìn thấy rõ, cậu ta nói: "Đi nhanh đi, đi nhanh đi."
"Đến đây." Hồng Mai vội vàng đi theo, đóng cửa lại: "Sương mù lớn như vậy, để dì bật đèn pin đã."
"Con xem đứa nhỏ này, sao lại vội vàng thế, lăn tới lăn lui nghẹn cũng một lúc rồi đúng không?"
Bà còn cười rộ lên, nhưng đối diện không đáp lại.....…
Khoảnh khắc sương mù mạnh mẽ tràn vào phòng, Mạc Bắc Hồ đã mở mắt ra.
Cậu ngồi dậy từ trên giường, hệ thống nghi thần nghi quỷ hỏi: "Sao vậy, ch, chẳng lẽ..."
Mạc Bắc Hồ nói: "Nó ở ngoài cửa."
Hệ thống nghẹn lời.
"Yên tâm, không mở cửa thì nó sẽ không vào phòng được." Mạc Bắc Hồ an ủi hệ thống: "Chỉ cần bọn họ không mở cửa là được."
Mạc Bắc Hồ còn chưa dứt lời, một hồ một thống đều nghe thấy tiếng mở cửa khiến người ê răng vang lên trong màn đêm tĩnh lặng.
Hệ thống: "......"
Mạc Bắc Hồ dựng tai lên nghe: "Là dì Hồng."
Hệ thống: "......"
Mạc Bắc Hồ đứng ở cửa sổ: "Bà ấy tưởng con quỷ kia là tui."
Hệ thống: "......"
Mạc Bắc Hồ vịn cửa sổ: "Trong thành phố người đông nhân khí nặng, ép đám ma quỷ chỉ dám sinh hoạt trong góc. Nhưng nơi này người ít, đêm khuya âm khí lại nặng, càng dễ gặp quỷ hơn."
"Giờ này, nói không chừng cậu cũng có thể nhìn thấy..."
Hệ thống thét chói tai: "Tôi không muốn xem!"
Mạc Bắc Hồ nâng mắt: "Nhưng mà... Nếu dì Hồng đi lạc thì chương trình ngày mai cũng không quay được."
Hệ thống nhắm mắt giả chết, hận không thể trực tiếp tắt máy: "Tôi không biết, tôi không có chiến lược đối phó ma quỷ, tôi bị treo máy rồi cậu đừng hỏi tôi."
Mạc Bắc Hồ ngẩng đầu ưỡn ngực vẫy móng vuốt: "Tui có thể đối phó! Cậu vừa nãy cũng thấy rồi, một móng của tui đã quật ngã nó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!