Chương 10: (Vô Đề)

đã ghi hình được năm kỳ rồi. 

Mỗi một kỳ đều tham gia thu hoạch một loại nông sản, cố gắng thể hiện đất rộng của nhiều, sản vật phong phú, bốn mùa trong năm đều có thể thu hoạch.

Nhưng cùng một vụ mùa, nông sản cũng có không ít loại, tổ chương trình cầm trợ cấp của chính phủ, ít nhiều gì cũng mang theo sứ mệnh giúp đỡ các địa phương nghèo khó, mỗi lần đều sẽ ưu tiên chọn những nơi càng nghèo khó, những nơi càng ít người biết.

Huyện Lô Tử lần này bọn họ đến tương đối nhỏ hẹp.

Vườn đào muốn tới thậm chí còn ở trên núi xa xôi, giao thông tương đối bất tiện, từ nhà ga đến dưới chân núi phải mất hai ba tiếng đồng hồ, leo núi đã mất hơn một tiếng, càng đừng nói đến chuyện vận chuyển thiết bị quay phim, công việc chuẩn bị linh tinh các loại.

Tổ chương trình tính toán một phen, lâm thời thay đổi kế hoạch, để mấy vị khách mời đến huyện Lô Tử trước một đêm để trải nghiệm hoàn cảnh ăn ở của địa phương một chút, thuê hai chiếc xe buýt lớn cùng đưa mọi người đến huyện Lô Tử. 

Khách mời, các nhân viên quay phim và đạo diễn một xe, tiện quay chụp hậu trường, những người còn lại thì ở một xe khác. 

Mạc Bắc Hồ lần đầu tiên tham gia công tác, khó tránh khỏi có chút khẩn trương, sau khi chào hỏi mọi người thì chui vào ghế sau xe buýt trốn.

Hệ thống trong đầu cổ vũ cậu: "Đừng sợ Tiểu Hồ! Xã giao cũng là một phần công việc của nghệ sĩ!"

Mạc Bắc Hồ bám vào lưng sau của ghế trước, chỉ lộ ra một đôi mắt, lén lén lút lút nhìn người khác.

Hồng Mai đang nói chuyện với Ngô Phi Phàm, bà mở túi vải xách tay của mình ở bên cạnh, lấy ra một thứ giống như vải cho đối phương xem, âm lượng không hề hạ thấp truyền vào tai Mạc Bắc Hồ: "Tiểu Ngô, anh không được chê cái này không đẹp, tôi nói cho anh biết, dùng rất tốt đấy!"

"Anh xem chỗ này có hai dây treo, anh móc vào tai..."

Ngô Phi Phàm tránh ra sau: "Thì chính là một tên cướp đeo mặt nạ vừa mới ra lò!"

Hắn ta bất đắc dĩ cười khổ: "Dì, trời nắng là phải phơi, nhưng chúng ta đang quay chương trình, nghệ sĩ không lộ mặt, mọi người đến xem cái gì đây?"

Hồng Mai đúng tình hợp lý: "Xem đào đó! Mọi người đến là vì mua đào, chắc chắn sẽ xem đào có ngon hay không."

Bà ấy lại chuyển hướng sang giáo sư Sơn Hưng: "Giáo sư anh có đeo không? Anh không phải nghệ sĩ, có thể đeo khẩu trang chỉ đạo bọn tôi."

Làn da Sơn Hưng ngăm đen, mặc một bộ quần áo nhẹ nhàng tiện leo núi, tính tình tốt mà ha ha cười rộ lên: "Không cần đâu, tôi phơi đến mức thành người da màu rồi, không cần chống nắng nữa."

"Aiz, anh cũng không thể buông thả như vậy được! Lọ thuốc chống nắng mà tôi đưa cho anh trước đây, anh nhất định là không dùng, nếu không cũng không đến nỗi đen như vậy!" Hồng Mai cũng cười theo, vừa quay đầu liền nhìn thấy Mạc Bắc Hồ, vội vàng gọi cậu: "Con đeo không?"

Mạc Bắc Hồ hơi hơi mở to mắt, thật cẩn thận chỉ chỉ mình: "Con ạ?"

Cậu do dự một chút, vẫn giữ vững mục tiêu muốn hòa đồng với mọi người, phối hợp di chuyển đến chỗ ngồi sau lưng Hồng Mai.

"Lại đây lại đây, dì đeo cho con!" Hồng Mai cười vui vẻ đeo khẩu trang lên mặt cậu: "Ôi chà, lớn quá."

Ngô Phi Phàm "phụt" một tiếng bật cười: "Dì, cái này mua theo kích cỡ của dì phải không? Không treo lên mặt người ta nổi luôn kìa."

"Muốn chết hả!" Hồng Mai không khách khí mà đánh hắn ta một cái, tiếp tục lật lật túi: "Con chờ một chút nhé, hình như có cái nhỏ hơn."

"Aii, con tên là gì?"

"Mạc Bắc Hồ." Ngô Phi Phàm nói chen vào: "Dì có xem tin tức gần đây chưa? Cậu ấy đã đâm Thẩm Độc bay tám viên gạch."

Hồng Mai giật mình: "A? Còn có chuyện này nữa hả? Không thấy trên tin tức có nói mà."

"Tin tức trên mạng." Ngô Phi Phàm đùa với bà: "Điện thoại dì có kết nối mạng không thế?"

"Cái điện thoại này của tôi không kết nối mạng cũng có thể đập chết anh, anh cứ chờ xem đi." Hồng Mai trừng hắn ta, lại ôn hòa nhìn về phía Mạc Bắc Hồ: "Vậy gọi con..."

Mạc Bắc Hồ vội vàng nói: "Gọi con Tiểu Hồ là được."

"Vậy không được!" Hồng Mai lập tức lắc đầu: "Cái gì mà hồ với không hồ, đây là nghệ danh của con phải không? Không may mắn cho lắm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!