Chương 1: (Vô Đề)

Trung tâm thành phố A, khách sạn Kim Đại Cát.

Bên trong khách sạn kim bích huy hoàng, khách khứa qua lại đều vận trang phục lộng lẫy, liếc mắt một thoáng đã lập tức có thể nhìn thấy được vài gương mặt quen thuộc trên TV

-- Hôm nay, ở đây tổ chức thịnh điển giữa năm của Giải Trí Thiên Hỏa, khách khứa qua lại ngoại trừ nghệ sĩ và nhân viên của Giải Trí Thiên Hỏa thì cơ bản đều là nhân vật có mặt mũi trong giới giải trí.

Nói thịnh điển giữa năm, nhưng thật ra cũng chỉ là một cái cớ, dù sao công ty giải trí cũng không thi giữa kỳ. Thịnh điển này nghe nói là nghi thức giao tiếp nội bộ của Giải Trí Thiên Hỏa, ông cụ Tạ chính thức về hưu để Tạ tiểu thiếu gia tiếp nhận nên thuận tiện gọi mọi người đến nhận mặt biết tên.

Là người mới vừa ký hợp đồng với Giải Trí Thiên Hỏa được ba ngày, còn chưa chính thức ra mắt, Mạc Bắc Hồ vô cùng khiêm tốn tìm một góc cây xanh làm chỗ ẩn nấp, trốn phía sau cây phát tài cao nửa người.

Cậu vừa mới đi ngang qua bàn ăn, động tác nhanh nhẹn lại không mất ưu nhã mà lụm một đĩa cánh gà, vừa ăn vừa đánh giá xung quanh, tròng mắt đảo một vòng, có một loại xảo quyệt vô cùng linh động.

--- Cậu đang quan sát nhân loại.

Là một hồ ly tinh đến từ Đại Hoang, cậu bị hệ thống triệu đến hiện đại cũng chỉ mới mấy ngày. Mặc dù hệ thống đã lâm thời bổ sung cho cậu kiến thức thời hiện đại, cũng có thể nhắc nhở trong đầu bất kỳ lúc nào, nhưng cậu vẫn chưa quá quen thuộc với thời đại này, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Càng xui xẻo hơn là, đi tới nơi này, một thân yêu lực của cậu biến mất không còn tăm hơi, chỉ sót lại một thân thể phàm tục, mà cái "hệ thống" đột nhiên xuất hiện kia, hiển nhiên ghê gớm hơn rất nhiều so với người bình thường ở nơi này.

Hồ thức thời mới là hồ đẹp trai, trước khi hoàn toàn hiểu rõ thời đại này, Mạc Bắc Hồ dự định kẹp chặt đuôi làm hồ, thành thành thật thật nghe theo đại ca hệ thống làm việc.

Hệ thống cũng biết cậu chưa làm người được bao lâu, vì muốn đề phòng lộ tẩy nên đã bịa đặt cho cậu thân phận là -- "Cô nhi vừa mới sinh ra đã được vợ chồng ở nước ngoài nhận nuôi, cha mẹ nuôi gia cảnh bần hàn nhưng đối xử với cậu rất tốt, sau khi cha mẹ nuôi ngoài ý muốn qua đời, trong nhà còn nợ nần, thanh niên nghèo túng sa sút đi làm thuê trên đường phố bị thám tử người Hoa tinh mắt nhìn trúng, vì trả nợ mà tiến vào giới giải trí".

Như vậy, cho dù hành vi cử chỉ và mạch não suy nghĩ của Mạc Bắc Hồ thỉnh thoảng có chút kỳ quái cũng có thể dùng lý do này để qua loa.

Nhưng tốt nhất vẫn đừng quá lộ liễu.

Mạc Bắc Hồ đóng cửa nhốt mình khổ học ba ngày, hôm nay mới chính thức xuất sơn, diện kiến các chân hào kiệt.

Cậu bất động thanh sắc quan sát khách khứa xung quanh, cho dù là tư thế uống rượu ưu nhã có phần ra vẻ hay nụ cười xã giao nhiệt tình có chút kiêu ngạo khi hàn huyên, đều rất đáng để học tập, đây gọi là học, học nữa, học mãi.

Mạc Bắc Hồ đăm chiêu, bắt chước theo, hơi điều chỉnh tư thế ăn uống của mình một chút.

Đúng lúc này, bên tai đột nhiên vang lên âm thanh chỉ mình cậu có thể nghe thấy, hệ thống vạn nhân mê thu thập giá trị tình yêu – Tên gọi tắt là A thống, bây giờ đang kích động chia sẻ một tin tốt với cậu: "Tin mừng Tiểu Hồ ơi! Xuất sư đại thắng! Cậu vừa tăng thêm một điểm giá trị tình yêu!"

"Hả?" Mạc Bắc Hồ có chút mờ mịt, theo bản năng sờ sờ sợi tóc cứng đờ của mình.

-- Hôm nay trước lúc cậu ra ngoài đã bị kéo đi làm kiểu tóc, khi tạo hình sư xịt thuốc phun keo định hình xè xè một tiếng, cậu hoảng sợ tới mức suýt chút nữa thì xù lông.

Cậu thật sự không hiểu nổi sở thích chăm sóc tóc của nhân loại, cố định rõ ràng như vậy giống như cọng lông bị bết lại, khiến hồ nhịn không được muốn l**m l**m chải chuốt, chỉ đáng tiếc chúng đều ở trên đầu, cậu l**m không có tới, cũng không biết có ai có thể giúp đỡ một miếng không...…

Cậu vừa suy nghĩ miên man vừa trả lời: "Tui vẫn chưa nói chuyện với ai mà, sao lại tăng được?"

Hệ thống đã nói rồi, nó tìm tới cậu chủ yếu là nhìn trúng thân phận hồ ly tinh của cậu, trông cậy cậu thu thập hàng ngàn hàng vạn giá trị tình yêu, bảo là nghề chọn hồ chứ hồ không chọn nghề.

Mạc Bắc Hồ còn nhớ hệ thống lúc đó một thân hào hùng tráng chí, nói muốn cậu quyến rũ cả thế giới, đứng trên đỉnh cao nhân sinh mà hô phong hoán vũ

-- nếu cậu có đủ kiến thức của thế giới nhân loại sẽ biết, hệ thống của cậu không chỉ có định kiến cực kỳ sâu sắc với hồ ly tinh mà còn rất biết vẽ bánh.

"Nhất định là có người cảm thấy kinh diễm trước khuôn mặt cậu, sau đó đi hỏi thăm người khác cậu là ai!" Hệ thống vui vẻ, càng cảm thấy ánh mắt và vận may của mình đúng là quá đã, tìm được một ký chủ chỗ nào cũng tốt: "Chỉ khi biết tên cậu mới có thể nhận được giá trị tình yêu, cho nên chúng ta nhất định phải nhanh chóng đánh bóng tên tuổi của cậu!"

Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn gật đầu: "Tui hiểu, nhân loại cung phụng yêu tiên thì phải gọi đúng danh hào đối phương trước."

Hệ thống: "?"

"Mặc dù hình như có chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng cũng kiểu kiểu như vậy."

Hệ thống tự an ủi mình, bất kể nói thế nào, dù sao Mạc Bắc Hồ cũng không phải con người, thỉnh thoảng mạch suy nghĩ có chút kỳ lạ cũng rất bình thường.

Nó không nhịn được nhớ tới ngày triệu hồi Mạc Bắc Hồ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!