Lúc Ôn Miên xuống xe đã cố tình nhìn đồng hồ, một giờ rưỡi sáng, dự tính vừa khít.
Cô đi taxi về, đêm đã khuya, đèn xe sáng trưng, lúc xuống xe vừa hay thấy Đỗ Lai bị đèn xe chiếu đến phải nhắm mắt lại.
Cái thứ này vẫn chưa đi.
"Cảm ơn." Trả tiền xe, đợi tài xế lái xe đi, Ôn Miên xoay người đi về phía Đỗ Lai.
Đỗ Lai đã tỉnh táo lại, cô ta vừa ngủ thiếp đi, nói ra cũng nhờ Ôn Miên đi taxi về, nếu không lén lút cô ta cũng không phát hiện được.
"Ôn Ngư, chịu c.h.ế. t đi." Đỗ Lai lại sờ cây gậy gỗ của mình, "Làm hại tôi thì nhất định sẽ phải trả giá."
Ôn Miên không nói gì, cô không có hứng thú nói chuyện với rác rưởi, chỉ khi Đỗ Lai xông lên liền đá một cước về phía Đỗ Lai.
"A!" Đỗ Lai đau đớn kêu lên, lùi lại vài bước rồi đột ngột cúi gập người.
Ôn Miên không dừng lại, tiến lên tiếp tục động tác vừa rồi. Loại hàng chỉ biết xông thẳng không biết suy nghĩ này, một bữa cô có thể xử lý vài đứa.
Quan trọng nhất là, ở đây cô còn có thể nắm bắt Đỗ Lai, nếu cô không ở đây, người đối mặt với Đỗ Lai đổi thành Ôn Ngư, không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Ôn Miên sẽ không để Ôn Ngư bị tổn thương, cho nên Đỗ Lai, tối nay cô phải giải quyết.
Mười phút sau.
Ôn Miên từ dưới đất đứng dậy, sửa lại quần áo trên người, vừa ở "Tiêm Khiếu" buộc vạt áo lên, bây giờ có chút nhăn.
"Ôn, Ôn Ngư..." Đỗ Lai nằm trên đất thoi thóp, ánh mắt nhìn Ôn Miên đầy sợ hãi, cô ta chỉ cảm thấy người đứng trước mặt không phải là con nhát gan thường ngày, mà là ác quỷ.
"Cậu không phải Ôn Ngư," Đỗ Lai run rẩy, "Ôn Ngư không thể, lợi hại như vậy."
Cô ta nói vài chữ lại thở dài một hơi, nếu không nhìn mặt, chỉ nghe giọng, e là sẽ nghĩ người này đang trong tình trạng dầu cạn đèn tắt.
"Cậu nói không phải thì không phải đi." Ôn Miên không phủ nhận, lấy điện thoại ra chụp vài tấm ảnh Đỗ Lai.
Đỗ Lai thấy vậy vội vàng co rúm lại.
Ôn Miên lại cười: "Sợ gì chứ, cậu xem bộ dạng bây giờ của cậu, có giống cô gái mà tối hôm đó các cậu xử lý không? Cô ta tên gì nhỉ?"
"Chu Mặc Hằng?"
"Nghe nói bây giờ vẫn còn nằm trong bệnh viện," Ôn Miên thu lại nụ cười, chuyển sang vẻ mặt tiếc nuối, "Chậc, thật đáng thương."
Đỗ Lai cố gắng gượng một hơi: "Cậu, cậu muốn làm gì?"
Ôn Miên không trả lời ngay, cô lặng lẽ nhìn Đỗ Lai vài giây, đột nhiên lại ngồi xổm xuống, bàn tay trắng nõn ấn vào cổ Đỗ Lai.
"Ực!" Mặt Đỗ Lai nhanh ch. óng đỏ bừng, cô ta ra sức đập vào người trước mặt, nhưng không có tác dụng, cảm giác ngạt thở như hình với bóng.
"Tha... cho tôi! Cầu, cầu xin cậu!"
Cô ta đã bắt đầu trợn trắng mắt.
Ôn Miên lúc này mới buông tay, cô hoạt động cổ tay rồi đứng dậy: "Có thể cút rồi."
Nghe vậy, dù cảm thấy không còn sức lực, Đỗ Lai vẫn cố gắng bò về phía trước—chân cô ta mềm nhũn, căn bản không đứng dậy được.
Ôn Miên nhìn bóng lưng của Đỗ Lai lại bắt đầu suy nghĩ một vấn đề khác.
Ôn Ngư nhát gan, trường học lại đáng sợ như vậy, không có Đỗ Lai còn có Lý Lai, cô không thể lần nào cũng giúp Ôn Ngư giải quyết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!