Lúc Ôn Miên đến nơi, một trận đấu vừa khéo tiếp cận hồi kết, tiếng động cơ gầm rú đinh tai nhức óc, Ôn Miên nhẹ nhàng ấn ấn vành tai.
Không tìm thấy Chu Mặc Hằng, Ôn Miên cầm điện thoại đi dạo bốn phía, hai bên lối đi đều là người, đều thần sắc điên cuồng nhìn về phía những chiếc xe đang thi đấu.
Bây giờ là vòng cuối cùng, chỗ vạch đích đông người nhất, Ôn Miên hồi ức một chút, Chu Mặc Hằng lúc đó nói Vinh Yến đang thi đấu, chưa biết chừng chính là trận này.
Nghĩ đến đây, cô đi về phía vạch đích.
Tiếng gầm rú càng lúc càng lớn, dần dần tiếp cận vạch đích, Ôn Miên lơ đãng nhìn qua, vừa vặn chạm mắt với người ở giữa.
Người đàn ông đội mũ bảo hiểm, không nhìn rõ diện mạo cụ thể, nhưng Ôn Miên biết, chính là hắn rồi.
Tuyệt đối là Vinh Yến.
Ăn uống vui chơi, Vinh Yến là cao thủ trong đó, ngay cả đua xe cũng có thể lấy hạng nhất.
Người đàn ông một ngựa tuyệt trần, rất nhanh vượt qua vạch đích, mọi người sôi nổi hoan hô, những chiếc xe còn lại cũng lần lượt tới nơi.
Chỉ là mọi người rất nhanh phát hiện không đúng, Vinh Yến qua vạch đích thế mà không dừng xe, còn giữ nguyên tốc độ ban đầu lái về phía trước.
Phanh xe có vấn đề rồi?
Cũng không giống.
Chỉ có Ôn Miên biết Vinh Yến có ý gì, không phải là muốn dọa cô sao. Cô nhướng mày, vững vàng đứng giữa đường, đợi Vinh Yến tới.
"Ôn Miên!" Chu Mặc Hằng chú ý tới, sợ đến mức hét to.
Những người khác đều nơm nớp lo sợ.
Ôn Miên bất động, Vinh Yến cách cô càng lúc càng gần, năm mươi mét, hai mươi mét, vài giây thời gian vội vã trôi qua.
Mãi cho đến khoảnh khắc cuối cùng xe máy lướt ngang vang lên tiếng phanh gấp ch. ói tai, Vinh Yến dừng lại trước người Ôn Miên, khoảng cách chưa đến nửa mét.
Ôn Miên nhìn thẳng Vinh Yến, trên mặt không chút sợ hãi, thậm chí còn muốn vỗ tay cho Vinh Yến. Vinh Yến cũng nhìn lại Ôn Miên, hai người kẻ tám lạng người nửa cân, mùi t.h.u.ố. c s.ú.n. g dần dần dâng lên, không khí đều trở nên nôn nóng.
Vinh Yến cúi đầu trước, hắn tháo mũ bảo hiểm xuống, lộ ra khuôn mặt tái nhợt dưới mũ bảo hiểm.
Tóc mái trước trán đã bị mồ hôi làm ướt, hắn vuốt lên tùy ý rũ rũ, mắt liếc thấy bên cạnh Ôn Miên ghét bỏ lùi lại một bước, hắn cười cười.
Vẻn vẹn chỉ là cười cười, khóe miệng nhếch lên vừa nhìn là biết cười giả tạo: "Cô tới làm gì?"
"Trên thực tế, anh nếu không muốn tôi tới, cũng sẽ không nói cho tôi địa chỉ." Ôn Miên ứng đối tự nhiên, thò đầu nhìn nhìn sau lưng Vinh Yến, một đám người ùa tới, "Chúng ta chỉ cần biết kết quả là anh muốn tôi tới là được rồi, quá trình không quan trọng."
"Ngoài ra, anh chuẩn bị tiếp nhận phỏng vấn sau trận đấu sao?"
Phỏng vấn sau trận đấu? Vinh Yến bị hỏi đến ngẩn ra, Ôn Miên chỉ chỉ sau lưng hắn, hắn quay đầu nhìn thoáng qua, đáy mắt xẹt qua một tia hiểu rõ.
Không nói rõ được là kiêu ngạo hay là không kiên nhẫn, Vinh Yến nghịch nghịch mũ bảo hiểm: "Quán quân luôn luôn thu hút sự chú ý."
"..." Ôn Miên cười lạnh, nói anh béo anh còn th* d*c lên, không biết xấu hổ, cô cố ý nhắc tới một người khác, "Tôi trước kia từng tới đây, quán quân lúc đó vẫn là Trần Sâm. Trần Sâm anh hẳn cũng quen, cùng một vòng tròn, cậu ta chơi đua xe cũng khá tốt."
"Ồ," Vinh Yến chút nào không bị ảnh hưởng, giọng điệu bình thản nói, "Bại tướng dưới tay."
Ôn Miên: "?"
Vinh Yến chỉ ra sau lưng: "Cái tên đội mũ bảo hiểm màu đen kia, nhìn thấy không, Trần Sâm trong miệng cô, hạng hai."
Vừa dứt lời, người đàn ông đội mũ bảo hiểm màu đen tháo mũ bảo hiểm xuống, khuôn mặt Trần Sâm xuất hiện trước mặt hai người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!