"Sự sủng ái như vậy tôi cũng muốn, chia cho tôi một chút đi."
Giọng điệu của Ôn Miên khiến người ta nghe không ra là nói đùa hay nghiêm túc, thấy Vinh Yến duy trì động tác cũ không đổi, cô vươn tay vỗ vỗ mặt Vinh Yến.
"Anh hẳn không phải là một người hay cười, sau khi tỉnh lại dạo này ngày nào cũng cười, mặt đều cứng rồi chứ?"
"Thật hiếm thấy, Vinh đại thiếu cũng sẽ thiếu cảm giác an toàn, dựa vào nụ cười để khiến người bên cạnh thả lỏng cảnh giác."
"Cô có biết cô đang nói cái gì không?" Vinh Yến nhẹ giọng hỏi, trong góc không nhiều người, Chu Mặc Hằng lại uống say khướt, "Những lời này nói ra tỏ vẻ cô đặc biệt thông minh?"
"Không," Ôn Miên lắc đầu, "Chỉ sẽ tỏ vẻ anh đặc biệt vô dụng."
Cô đẩy Vinh Yến ra, lại đi gọi thêm mấy ly rượu, Chu Mặc Hằng uống say đang cười ngây ngô ở một bên, cô còn bày cho người ta một chai.
Vinh Yến lạnh lùng nhìn hành động của Ôn Miên, không đợi hắn nói chuyện, một bên có người đi ra: "Vinh Yến, thảo nào gọi cậu qua uống rượu cậu không uống, hóa ra là mang theo em gái xinh đẹp."
Ánh mắt Ôn Miên di chuyển qua liếc một cái, uống đến mặt đỏ bừng, có thể là nhị đại quyền quý nào đó ở Đế Đô đi.
Vinh Yến vừa rồi chính là qua chào hỏi đám người này, bọn họ muốn giữ hắn lại cùng chơi, hắn từ chối.
Hơn nữa hiện tại cũng không định đồng ý.
"Cậu say rồi." Vinh Yến nhìn người tới, đứng dậy muốn đỡ người về, "Tôi đưa cậu về."
"Tôi không về, cậu đừng đụng vào tôi." Người tới tên là Trâu Lương Lương, tên không nói tốt xấu, chỉ thấy gã một phen gạt tay Vinh Yến ra, "Tôi không chơi gay, cậu đừng đụng vào tôi."
Vành tai Ôn Miên động đậy:?
"Cậu nhớ nhầm rồi đi." Vinh Yến theo thói quen cười lên, "Tôi rất bình thường."
"Cậu còn bình thường, Vệ Hộ đều nói cậu theo đuổi nó, ha ha ha thật buồn cười. Bất quá Vệ Hộ bây giờ thành ch. ó nhà có tang rồi, cậu còn thích nó không?"
Ôn Miên nghe say sưa ngon lành, thảo nào Vệ Hộ nói Vinh Yến thích đùa bỡn tình cảm người khác, hóa ra bên trong có câu chuyện này.
Trâu Lương Lương còn đang đợi Vinh Yến trả lời, gã xác thực là uống say rồi, nếu không cũng không dám mở loại vui đùa này. Chỉ là Vinh Yến vừa tỉnh lại, DNA về việc "không thể chọc Vinh Yến" trong cơ thể gã còn chưa hoàn toàn khởi động.
"Cậu không nói lời nào, cậu ngầm thừa nhận rồi?" Hồi lâu không đợi được Vinh Yến trả lời, Trâu Lương Lương tự mình thêm diễn cho mình, chút nào không phát giác ánh mắt Vinh Yến dọa người cỡ nào.
Gã còn đi theo sát về bên cạnh đám bạn bè, tiếp tục mở miệng trêu chọc Vinh Yến, chọc cho một đám người cười ha ha.
Cười ai tự không cần nói.
Ôn Miên xem xong kịch, thu dọn tâm tình nhìn về phía Vinh Yến: "Vị tiên sinh này, tôi vừa rồi đã chứng kiến toàn bộ quá trình anh bị bạo lực ngôn ngữ, không biết anh có cần giúp đỡ không?"
Màu mắt Vinh Yến trầm trầm, cách hồi lâu, hắn nâng ly rượu trên bàn lên uống một hơi cạn sạch.
Đám người Trâu Lương Lương chơi muộn, giữa chừng còn chuyển địa điểm đến nơi hẻo lánh hơn, đợi đến khi kết thúc đã là mười một mười hai giờ đêm.
Cửa quán bar có không ít người canh giữ, toàn là đến đón đám thiếu gia này, Trâu Lương Lương từ bên trong đi ra, chân đứng cũng không vững, nheo mắt nhận biết nửa ngày mới tìm được xe nhà mình.
Sau khi lên xe còn một cước đá vào ghế lái, nhắm mắt mắng mắng c.h.ử. i c.h.ử.i: "Mẹ mày không thấy ông đây uống say à, không biết xuống đỡ tao một cái, chỉ biết ngồi trong xe nghỉ ngơi đúng không?"
"Mẹ kiếp, một thằng tài xế còn nhàn nhã hơn chủ nhân, hừ, con ch. ó nuôi không quen."
Người ngồi ghế lái không nói chuyện, trực tiếp lái xe rời đi, Trâu Lương Lương ở ghế sau lật người nằm xuống, đưa tay cởi cúc áo sơ mi: "Nóng, nóng c.h.ế. t mất."
Vỗ vỗ ghế lái: "Bật điều hòa lên."
Không ai để ý, Trâu Lương Lương phát hỏa: "Mày điếc à? Tao bảo mày bật điều hòa mày có nghe thấy không, mẹ kiếp, về nhà sẽ đuổi việc thằng ngu mày!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!