Chương 32: Ngứa - Nguy Hiểm Nguy Hiểm Nguy Hiểm

Sau khi Hoắc Tân Nam rời đi, Ôn Ngư lại đợi thêm nửa tiếng nữa, Vệ Hộ mới vội vàng chạy tới.

Không có ô, từ đầu đến chân đều đang nhỏ nước rào rào, Ôn Ngư thậm chí còn so sánh nước trên người Vệ Hộ với mưa đang rơi.

Không khác biệt lắm.

"Cậu không có ô?" Ôn Ngư hỏi.

"Trên đường xảy ra chút sự cố, rơi mất rồi." Vệ Hộ rõ ràng không muốn nói nhiều, từ trong màn mưa vài bước đi đến trước mặt Ôn Ngư, lúc này mới nhìn rõ bộ dạng hiện tại của Ôn Ngư.

Tóc Ôn Ngư ướt nhẹp, biến thành từng lọn từng lọn, trên người còn khoác một chiếc áo khoác cỡ lớn không thuộc về cô.

Trọng điểm, nam tính.

Khoảnh khắc đó, tâm trạng vốn đã đè nén của Vệ Hộ càng thêm tồi tệ, cậu không biết mình đang giận cái gì, nhưng ít nhất có một chuyện cậu rất rõ ràng.

Vệ Hộ vươn tay, soạt một cái giật phăng chiếc áo khoác trên người Ôn Ngư xuống, chuyển sang kéo Ôn Ngư vào cửa hàng quần áo bên cạnh.

"Lấy cho cô ấy một chiếc áo khoác, cảm ơn." Nhân viên bán hàng đợi ở cửa, Vệ Hộ lạnh mặt đẩy Ôn Ngư ra trước người.

"Cậu làm gì thế? Sắp về rồi mà." Ôn Ngư vẻ mặt mạc danh kỳ diệu, Vệ Hộ phát điên cái gì.

Vệ Hộ không trả lời, trực tiếp cầm áo khoác thanh toán, mác cũng không cắt, dứt khoát tròng lên người Ôn Ngư.

"Sau này cô lạnh, tôi mua quần áo cho cô." Vệ Hộ vẻ mặt bình tĩnh, sâu trong đáy mắt lại giấu sự ngưng trọng, Ôn Ngư xem không hiểu, "Mọi chuyện của cô tôi đều sẽ giải quyết tốt, cho nên người khác chuyện khác không cần để ý."

Cậu dẫn Ôn Ngư ra khỏi cửa hàng quần áo, tự mình đi bắt xe, mưa to như trút nước, nhưng từ lúc bắt được xe cho đến khi Ôn Ngư lên xe, cô không bị dính thêm hạt mưa nào.

Vệ Hộ chắn hết cho cô rồi.

Ôn Ngư đột nhiên cảm thấy có chút nguy hiểm, hành động này của Vệ Hộ, có chút kỳ quái a.

"Vệ, Vệ Hộ," cô nhỏ giọng, "Chúng ta là bạn tốt đúng không?"

Ngàn vạn lần đừng như cô nghĩ.

Vệ Hộ quay đầu, tóc mái trước trán còn nhỏ nước, cậu vuốt ngược ra sau: "Hửm?"

Đù, đù má, thế mà lại có chút đẹp trai.

Ôn Ngư vội vàng thu hồi tầm mắt nhìn thẳng phía trước: "Ý tôi là, cậu sau này nhất định là một người đàn ông đáng tin cậy, cô gái nào ở bên cậu hẳn sẽ rất hạnh phúc."

"..." Vệ Hộ trầm mặc, nửa ngày không mở miệng.

Ôn Ngư không tự nhiên cử động chân, vừa định ngồi cách xa Vệ Hộ một chút, Vệ Hộ động rồi.

Cậu vươn tay vén lọn tóc con bên mặt Ôn Ngư ra sau tai.

Hách, cứu mạng! Cứu mạng cứu mạng!

Cả người Ôn Ngư đều không ổn rồi, đây là ý gì, đây là ý gì!

"Đúng, cô ấy sẽ rất hạnh phúc." Vệ Hộ ngưng thị sườn mặt Ôn Ngư, bỗng nhiên cười một cái, "Tôi cái gì cũng cho cô ấy."Về đến nhà, Vệ Hộ giục Ôn Ngư đi tắm: "Tôi đi nấu cơm, lát nữa có chuyện muốn nói với cô."

Ôn Ngư không từ chối, cô cũng muốn nói chuyện với Vệ Hộ.

Hy vọng Vệ Hộ còn nhớ những lời cậu từng nói.

Đợi Ôn Ngư thu dọn xong xuống lầu, trên bàn ăn đã bày sẵn hai món mặn một món canh, Vệ Hộ bưng hai bát cơm ra, thấy Ôn Ngư xuống lầu, kéo ghế cho Ôn Ngư.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!