Hoắc Tân Nam tắm xong đi ra, như thường lệ lau tóc, hắn đi tới bên bàn, trên bàn tùy ý đặt một phong thư màu hồng phấn, hắn cúi đầu, giọt nước trên ngọn tóc nhỏ xuống đó.
Hắn ném khăn sang một bên, một tay cầm lấy phong thư, rất nhanh mở ra, bên trong là một tấm chi phiếu.
Sắc mặt Hoắc Tân Nam trở nên quái dị, thời buổi này còn có người đưa chi phiếu cho hắn, thật là thần kỳ.
Buổi chiều Chu Mặc Hằng tìm hắn, nói là lần trước dạ hội câu lạc bộ cô ta bị người ta hắt nước làm bẩn sô pha trong phòng nghỉ của hắn, số tiền này là đền bù cho hắn.
Còn cả bộ quần áo hắn nhờ Tạ Ngôn Uẩn mua, cũng trả lại cùng luôn.
Bất quá đây không phải chuyện lớn gì, hắn vốn dĩ không định đòi, chút tiền ấy hắn không để trong lòng, nhưng Chu Mặc Hằng nói nếu hắn không nhận thì ngày nào cũng sẽ đến làm phiền một lần, hết cách, hắn đành phải nhận.
Hoắc Tân Nam rút tấm chi phiếu ra, có một tờ giấy nhỏ theo đó rơi ra ngoài, nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Hắn đưa tay vớt, nhặt lên trước khi tờ giấy chạm đất, bên trên viết một dòng chữ: Cảm ơn anh đã từng giúp đỡ tôi.
Hoắc Tân Nam:?
Hắn từng giúp Chu Mặc Hằng? Hoàn toàn không nhớ có chuyện này.
Tờ giấy cùng với phong thư bị ném vào thùng rác không thương tiếc.
Cũng chính lúc này, tin nhắn của Ôn Miên gửi tới.
"Quần áo giặt xong rồi, bây giờ qua lấy."
Hoắc Tân Nam hừ cười một tiếng, khẩu khí lớn thật, đây là đang ra lệnh cho hắn?
Mấy hôm trước không phải còn không thèm để ý đến hắn, nói cái gì mà "mệnh tôi do tôi không do trời" sao.
Ngay sau đó lại là một tin nhắn: "Không được từ chối tôi".
Ngón tay Hoắc Tân Nam gõ gõ màn hình, suy nghĩ một chút, rất nhanh bấm gọi cho Ôn Miên.
Lần này điện thoại không bị cúp, bên kia rất nhanh bắt máy, Hoắc Tân Nam mang theo chút trào phúng: "Lần này không cúp điện thoại tôi nữa à?"
"Quần áo anh còn muốn hay không?" Ôn Miên đi thẳng vào vấn đề, "Không lấy thì tôi làm đồ ngủ đấy."
Quần áo đàn ông, mặc làm đồ ngủ.
Hoắc Tân Nam nhắm mắt, c.h.ế. t tiệt, người phụ nữ này lại bắt đầu rồi.
Lại bắt đầu quyến rũ hắn.
"Cô đã thích quần áo đàn ông như thế, sao không đi tìm Trần Sâm?" Hắn vẫn không nhịn được cục tức trong lòng, hình ảnh Ôn Ngư chọn Trần Sâm không chọn hắn lại hiện lên trước mắt.
Không đợi Ôn Miên trả lời, chợt nhớ tới cái gì, hắn lại nói: "Suýt nữa thì quên, thằng nhóc Vệ Hộ kia hiện tại đang sống cùng cô đúng không, cô nếu thích, nó cũng có thể cho cô."
"Vệ Hộ?" Ôn Miên không hề bị Hoắc Tân Nam ảnh hưởng, cảm xúc không chút d.a. o động, còn có thể trêu chọc Hoắc Tân Nam, "Quần áo của cậu ta không cần mở miệng, tôi trực tiếp vào phòng cậu ta lấy là được."
"Trừ quần áo ra, những cái khác cũng được, khăn tắm, sữa tắm..."
"Cô là b**n th** sao?!" Hoắc Tân Nam nhịn không được cắt ngang.
Giọng Ôn Miên hàm chứa ý cười: "Cho nên rốt cuộc anh có qua đây hay không?"
Hoắc Tân Nam không lập tức đáp ứng, hắn đi vài vòng tại chỗ để phát tiết sự phiền táo trong lòng.
Một lát sau, hắn làm như không có việc gì: "Đã lâu không đi thăm dì Khâu rồi, gặp nhau ở chỗ bà ấy đi."Cúp điện thoại, Ôn Miên cười cong cả eo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!