"Sao cô cứ như lưu manh thế hả!" Vệ Hộ vội vàng đi tìm một cái khăn tắm khác, quấn mình kín mít, "Đâu có chút dáng vẻ nào của con gái?"
"Nực cười, tôi có phải phụ nữ hay không còn cần cậu đến xác nhận?" Ôn Miên vẫn luôn không vừa mắt Vệ Hộ, nếu không phải vì Ôn Ngư, cô mới sẽ không để Vệ Hộ dọn vào cái nhà này, "Đúng rồi, lao động công ích ngày mai, nhớ giúp tôi làm đấy."
Vệ Hộ: "?"
Vệ Hộ: "Cô có biết tôi giúp cô làm, nếu bị người của Ban Kỷ luật bắt được thì sẽ có hậu quả gì không? Hình phạt của cô sẽ tăng gấp đôi."
"Cậu vô dụng thế sao?" Ôn Miên mất kiên nhẫn, "Hoặc là không bị bắt, hoặc là bị bắt được thì lén lút giải quyết cho tốt, làm thế nào còn cần tôi dạy cậu?"
Vệ Hộ nghẹn lời, nói thế nào nhỉ, theo tính khí trước kia của cậu ta, cậu ta tự nhiên không sợ bị bắt.
Nhưng bây giờ không phải đã khác rồi sao.
"Cậu cứ việc đi làm." Ôn Miên bình tĩnh lại, mi mắt cách một lớp mỏng manh, "Xảy ra chuyện tôi sẽ giải quyết —— hay là nói, cậu không muốn giúp tôi làm?"
Bị ánh mắt nghi ngờ của Ôn Miên nhìn chằm chằm, Vệ Hộ không biết tại sao, lại cảm thấy không dám phủ nhận. Cậu ta tự nhiên không thích làm lao động công ích, nhưng mà cậu ta càng không dám làm trái ý Ôn Miên.
"Tôi làm là được chứ gì."
"Vậy thì tốt." Ôn Miên hài lòng nhếch khóe miệng, lại nhanh ch. óng hạ xuống, rất nhanh đã lên lầu.
Đợi đến khi bóng dáng Ôn Miên biến mất ở cầu thang, Vệ Hộ bắt đầu thay quần áo. Thay được một nửa, cậu ta nhịn không được cúi đầu.
—— Ở trên đáng xem hơn ở dưới.
"Đệch, ánh mắt kiểu gì thế."
"Tôi đi ngủ đây." Trước hai giờ sáng, Ôn Miên thành công lên giường, "Hệ thống, đừng quên chuyện tôi giao cho ngươi làm."
Hệ thống trong lòng c.h.ử. i thầm, ngoài mặt một vẻ ôn hòa, còn tiếp tục giả làm tổng tài bá đạo: "Người phụ nữ kia, chỉ cần là chuyện của cô, chính là chuyện quan trọng, tôi không dám quên."
Ôn Miên lúc này mới yên tâm ngủ, đêm nay dường như ngủ rất ngon, ban ngày lúc Ôn Ngư rời giường, hiếm khi không cảm thấy mệt mỏi.
"Thống Thống, chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng, Ngư Ngư."
Ôn Ngư toàn thân run lên, cái chế độ c.h.ế. t tiệt này của Hệ thống vẫn chưa đổi về sao, chẳng lẽ Hệ thống cũng đọc tiểu thuyết ngôn tình?
Lúc xuống lầu, bởi vì đã có chuẩn bị tâm lý, gặp lại Vệ Hộ Ôn Ngư cũng không kinh ngạc nữa. Hai người cùng nhau ăn xong bữa sáng, Vệ Hộ giống như hôm qua, đeo cặp sách của Ôn Ngư cùng Ôn Ngư đi học.
Lúc vào cổng trường, Ôn Ngư tinh mắt phát hiện Chu Mặc Hằng đi ở phía trước cô.
Cô không chào hỏi, vốn dĩ cũng chẳng có quan hệ gì, không ngờ Chu Mặc Hằng quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy cô.
"Ôn Ngư." Chu Mặc Hằng lẩm bẩm, biểu cảm trên mặt vừa bi thương, lại có một loại hưng phấn bị đè nén.
Ôn Ngư không hiểu tại sao, xuất phát từ phép lịch sự nhỏ giọng hỏi một câu: "Chu Mặc Hằng, cậu vẫn ổn chứ?"
"... Không ổn, một chút cũng không ổn." Chu Mặc Hằng trước là dứt khoát phủ nhận, rất nhanh đáy mắt nổi lên một tia hưng phấn, "Nhưng tôi sẽ không luôn bị bắt nạt như vậy mãi."
Hả? Tìm được chỗ dựa rồi?
Ôn Ngư không hỏi nhiều, rất nhanh đã về phòng học, bàn trước vẫn âm dương quái khí như cũ.
"Ôn Ngư đến rồi à? Vừa rồi tôi thấy cậu và Chu Mặc Hằng ở cùng một chỗ, cậu nếu thích Chu Mặc Hằng như vậy, chi bằng chuyển qua học cùng một lớp với nó đi, tiện cho các cậu cùng nhau chơi đùa, cậu nói có đúng không?"
Ôn Ngư nghĩ một chút tên của bàn trước, Hà Âm Vận, vừa định phản bác, nhớ tới cái gì lại không mở miệng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!