Chương 16: Truyền Thuyết Tra Nữ - Một Xô Nước Lạnh

Phi Điểu Tập mẫu mới Thu Hạ, đó là cái gì?

Ôn Ngư khó hiểu trong giây lát, lập tức nhớ ra gì đó, giật phắt cái hộp về.

"Cảm ơn."

Quay người đi thẳng.

Cô đã sớm hạ quyết tâm rồi, Hoắc Tân Nam sống hay c.h.ế. t không liên quan đến cô.

Phía sau, Hoắc Tân Nam nhìn bóng lưng Ôn Ngư, mày chau lại trầm ngâm, đây là cố ý giả vờ không quen với anh?

Người phụ nữ này, quả nhiên hai bộ mặt, giả tạo.

Ôn Ngư không biết Hoắc Tân Nam đang nghĩ gì, trong lúc vội vàng, cô ngay cả tối nay Hoắc Tân Nam mặc quần áo màu gì cũng không nhìn rõ.

Chỉ muốn tránh xa anh ta một chút.

"Ôn Ngư, cậu vẫn chưa thay quần áo sao?" Chu Mặc Hằng gọi Ôn Ngư lại, cô ta vừa thay xong quần áo từ nhà vệ sinh đi ra, liền thấy Ôn Ngư ôm hộp đi lang thang khắp nơi.

Ôn Ngư liếc Chu Mặc Hằng một cái, chỉ cảm thấy thế giới này ngoài Hoắc Tân Nam ra thì là Chu Mặc Hằng, sao mà phiền phức thế.

Khoan đã, Chu Mặc Hằng?

Trong đầu Ôn Ngư đột nhiên lóe lên cái gì đó, thoáng qua tức thì, nhanh đến mức cô không bắt kịp.

Hình như là thứ rất quan trọng.

Chu Mặc Hằng đã tiến lên đẩy Ôn Ngư đi: "Đến nhà vệ sinh phía Nam đi, khá hẻo lánh, ít người."

Ôn Ngư vì đang mải suy nghĩ nên cũng không từ chối, đợi cô hoàn hồn, đã đứng trong buồng vệ sinh rồi.

"Ôn Ngư cậu thay quần áo trước đi, lát nữa chúng ta cùng qua đó." Chu Mặc Hằng tự nhiên nói.

"Được thôi." Ôn Ngư đành gật đầu, đóng cửa buồng lại, cô lần đầu tiên mở bộ lễ phục này ra.

Lập tức bị những viên kim cương trên vạt váy làm lóa mắt, lễ phục màu trắng tinh khôi, bên trên không biết đính bao nhiêu viên kim cương, Trần Sâm không đến mức lấy đồ giả ra cho đủ số, trong lòng Ôn Ngư tính toán, cái váy này ít nhất cũng phải sáu con số.

Trong váy còn nhét một tờ giấy, Ôn Ngư mở ra xem: Gửi, nữ hoàng của tôi.

Ôn Ngư:...

Cũng chưa đến mức nữ hoàng đâu, độ cận thị của Trần Sâm sâu đến thế rồi sao.

Đợi Ôn Ngư lề mề thay xong quần áo đi ra, không ngoài dự đoán phát hiện trong mắt Chu Mặc Hằng một tia kinh ngạc.

"Ôn Ngư, cái váy này đẹp quá! Cậu mua ở đâu vậy?"

Ôn Ngư chỉ cười ngốc nghếch, nhưng trong lòng đang rỉ m.á.u, váy đính nhiều kim cương thế này có thể không đẹp sao, cô mặc rồi, về còn phải quy đổi ra tiền trả lại cho Trần Sâm.

Cứu mạng, cô có lỗi gì chứ.

Hệ thống lúc này nhìn không nổi nữa: "Theo suy nghĩ của cô, ba tháng sau Hoắc Tân Nam vừa c.h.ế. t cốt truyện lại khởi động lại, cô sở hữu hàng trăm triệu di sản, cô chắc chắn ba tháng có thể tiêu hết?"

Ôn Ngư kinh hãi, đúng ha, cô chỉ có thời gian ba tháng.

Ba tháng trôi qua, cô lại là tỷ phú.

Vì có tiền, Ôn Ngư nhìn Chu Mặc Hằng cũng thuận mắt hơn một chút, liền không từ chối đề nghị cùng Chu Mặc Hằng tham gia tiệc tối câu lạc bộ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!