"Là cô đ.á.n. h đấy, đ.á.n. h hăng lắm."
Ôn Ngư:...
A Thống không đến mức lừa cô, đã là A Thống nói vậy, thì đúng là cô đ.á.n. h thật.
Ôn Ngư không ngờ mình lại mạnh như vậy, trong mơ một mình có thể chấp mười.
"Ôn Ngư, em có gì muốn nói không?" Giáo viên chủ nhiệm nhìn về phía Ôn Miên, dù sao cũng phải cho người ta một cơ hội biện giải, hơn nữa Ôn Ngư bình thường nhìn ngoan ngoãn hiền lành, không giống người sẽ gây chuyện.
"Thưa cô, em không có gì để nói ạ." Ôn Ngư ấm ức, cô không có ký ức đ.á.n. h người, nhưng đã là cô đ.á.n.h, cô chỉ có thể chịu trách nhiệm.
"Thưa cô, em có điều muốn bổ sung." Chu Mặc Hằng đột nhiên chen vào, "Ôn Ngư không cố ý đ.á.n. h người, cậu ấy bình thường cũng giống em thường xuyên bị Đỗ Lai bắt nạt, Đỗ Lai mượn cậu ấy rất nhiều tiền, chưa bao giờ trả."
"Lần này cũng là Đỗ Lai quá đáng quá, Ôn Ngư thực sự không nhịn được mới phản kháng."
"Mượn tiền?" Mẹ Đỗ nhìn về phía Đỗ Lai, trong nhà vẫn luôn kiểm soát c.h.ặ. t chẽ tiền tiêu của Đỗ Lai, Đỗ Lai cũng chưa bao giờ xin bọn họ, bà ta còn tưởng Đỗ Lai đã học ngoan rồi.
Nào ngờ là tìm được máy rút tiền rồi.
"Về nhà sẽ tính sổ với mày." Mẹ Đỗ hạ giọng nói với Đỗ Lai.
Cơ thể Đỗ Lai run lên, môi mấp máy hai cái, cuối cùng không nói ra lời phản bác nào.
Giáo viên chủ nhiệm đại khái cũng hiểu chuyện này là thế nào, đưa điện thoại cho Chu Mặc Hằng: "Tình hình tôi đã nắm được rồi, sẽ chuyển đạt chi tiết cho bên Hội phụ huynh, còn về việc giải quyết thế nào..."
"Hội nghị phụ huynh sẽ đưa ra quyết định."
Từ văn phòng đi ra, Ôn Ngư chậm chạp đi về lớp, cô có chút bị đả kích, vẫn chưa hoàn hồn lại.
"Ôn Ngư." Chu Mặc Hằng đuổi theo, trên mặt vẫn còn vết thương, cô ta dùng tay che nắng, "Cậu ổn không?"
Ôn Ngư liếc Chu Mặc Hằng một cái: "Nói thật lòng, không ổn lắm."
Ánh mắt Chu Mặc Hằng thay đổi: "Ôn Ngư, bản thân tôi thường xuyên bị bạo lực bắt nạt, tôi biết cảm giác đó, hận không thể g.i.ế. c c.h.ế. t kẻ bắt nạt mình."
Ôn Ngư gật đầu, nhưng không hiểu lắm Chu Mặc Hằng nói với cô cái này làm gì.
"Cậu nghĩ xem, Đỗ Lai đ.á.n. h tôi, là hành vi bạo lực, cậu đ.á.n. h Đỗ Lai, có phải cũng là hành vi bạo lực không?"
Ôn Ngư: Phải, nhỉ?
"Chỉ cần là hành vi bạo lực, bất luận xuất phát điểm là thế nào, đều không đúng." Chu Mặc Hằng nghiêng đầu, nheo mắt nhìn mặt trời trên không trung, "Chúng ta làm sai, thì nhận sai, tôi tố cáo cậu, không phải nhắm vào cậu, chỉ là muốn chứng minh chúng ta và đám người Đỗ Lai không giống nhau."
"Chúng ta có lỗi thì nhận, sai thì sửa, chuyện này qua đi, chúng ta không còn vết nhơ nào nữa, là chúng ta hoàn toàn mới."
Ôn Ngư:...
"Ồ, vậy à." Cô vẫn hơi ngơ ngác, tóm lại, ý Chu Mặc Hằng muốn diễn đạt chỉ có một câu: Tuy tôi tố cáo cậu, nhưng tôi là muốn tốt cho cậu.
Có thể cảm nhận được Chu Mặc Hằng có một trái tim chính trực (?), nhưng Ôn Ngư cũng không muốn có giao du gì với Chu Mặc Hằng.
Cô chính là chuẩn bị làm một con cá mặn tránh xa tất cả nhân vật chính phụ trong cuốn sách này.
"Tôi còn có việc, đi trước đây." Ôn Ngư cười cười, tăng tốc độ rời khỏi hiện trường, không cho Chu Mặc Hằng cơ hội gọi cô lại.
"Thống Thống, tớ đặt trước một số khám bệnh viện nhé, chiều tan học đi thẳng đến bệnh viện." Ôn Ngư trong đầu nói, vừa gõ gõ đầu mình, "Mộng du thì khám khoa nào nhỉ?"
Hệ thống nghĩ đến sự tồn tại của Ôn Miên, lặng lẽ nói một tiếng khoa tâm thần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!