Lúc Ôn Ngư thức dậy, hiếm khi có cảm giác thần thanh khí sảng.
"Thống Thống, xem ra tối qua tớ không bị mộng du, ngủ ngon thật đấy."
Hệ thống: "Điều gì khiến cô có ảo giác này vậy?"
"Ảo giác?" Ôn Ngư không hiểu, cô leo xuống giường đi rửa mặt, "Hôm nay tớ dậy không buồn ngủ, người cũng không mệt, chẳng lẽ không phải vì tối qua ngủ cả đêm sao?"
Hệ thống im lặng, tối qua Ôn Miên ôm một chút chột dạ, mười giờ đã lên giường, ngủ một mạch đến bảy giờ sáng, bảo sao không thần thanh khí sảng.
"Đúng rồi A Thống," Ôn Ngư vừa đ.á.n. h răng vừa hàm hồ hỏi, "Tớ phát hiện dạo này cậu hơi lạ."
"Ồ?" Giọng máy móc của hệ thống không khác gì mọi khi, nhưng ngữ khí lại nhẹ hơn một chút, "Lạ ở chỗ nào?"
"Hoắc Tân Nam tối qua về rồi đúng không?" Ôn Ngư tính toán thời gian, "Không phải cậu luôn muốn tìm ra hung thủ g.i.ế. c anh ta sao? Tuy tớ nói tớ bỏ cuộc rồi, nhưng theo tính cách của cậu, cậu sẽ nghĩ đủ mọi cách ép tớ làm chứ?"
"Nhưng cậu lại chẳng làm gì cả." Ôn Ngư có chút buồn rầu, "A Thống, chẳng lẽ cậu cũng bị cái tính cá mặn của tớ lây rồi? Các cậu cuối tháng sát hạch hiệu suất, cậu không phải là đứng ch. ót bảng chứ?"
Hệ thống: Chót cái rắm.
"Cô nghĩ nhiều rồi." Hệ thống vẫn tìm một lý do, "Sao cô biết tôi không phải đang nghĩ cách khác ép cô làm?"
"Cũng đúng." Ôn Ngư buông bỏ nghi ngờ, hệ thống trong lòng cô luôn rất thông minh lý trí, chắc là đang ủ mưu tính kế muốn cô xung phong đây.
Cô mới không thèm.
Cô thích cuộc sống cá mặn.
Cái tâm thái cá mặn này, vào lúc Ôn Ngư cầm điện thoại lên xem giờ đã hoàn toàn sụp đổ.
"A Thống, có phải mắt tớ có vấn đề không?" Ôn Ngư ra sức dụi mắt, "Hay là điện thoại tớ hỏng rồi?"
Hôm nay không phải là ngày 5/9 sao? Sao điện thoại lại hiển thị 6/9?
Giọng nói chậm rãi của hệ thống vang lên: "Không phải cô cảm thấy, tối qua ngủ rất ngon, không mộng du sao?"
Ôn Ngư:?
Ôn Ngư: Vãi chưởng! Chẳng lẽ cô mộng du cả một ngày, mộng du qua luôn ngày 5/9 rồi?
"Toang rồi toang rồi, A Thống bệnh tình của tớ ngày càng nghiêm trọng rồi." Ôn Ngư dở khóc dở cười bắt xe đến trường, lúc xuống xe còn nghĩ tan học phải đi bệnh viện khám xem sao, cho dù không thể chữa khỏi, ít nhất cũng phải kiểm soát được.
"Này, nghe nói chưa? Chu Mặc Hằng quay lại trường rồi."
"Biết rồi, vết thương của cậu ấy khỏi rồi à?"
"Không chỉ khỏi, gan còn lớn hơn, nghe nói hôm qua đi tìm giáo viên, tố cáo Đỗ Lai bấy lâu nay vẫn luôn bắt nạt cậu ấy."
"Vãi, Đỗ Lai đâu? Cậu ta nói sao?"
"Đỗ Lai hai hôm nay không phải không đến trường sao? Hình như hôm nay sẽ bị gọi về đấy."
"666, Chu Mặc Hằng lần này cứng thật."
...
Trên đường có mấy người đang bàn tán chuyện xảy ra tối qua, Ôn Ngư đi ngang qua, tò mò nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt.
Đi được một đoạn, cô dừng bước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!