Bỏ nhà ra đi. Một hành động nguy hiểm khi rời khỏi sự an toàn của mái nhà. Là một người đã sống sót được một năm trong thế giới này, đó là lựa chọn mà tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi. Tại sao lại có người muốn lao ra một thế giới không có cảnh sát hay CCTV chứ? Bọn họ điên à? Hay là bị đập đầu vào đâu rồi?
"Không có lý do nào khác ngoài sám hối sao?"
"Chỉ có một bức thư để lại trên bàn viết 'Tôi đi sám hối đây', rồi cậu ấy biến mất..."
"Hừm." Evan gãi cằm.
Rốt cuộc tại sao thằng nhóc đó lại bỏ đi chứ? Chuyện này không chỉ ngớ ngẩn mà là quá ngu ngốc. Và lý do là sám hối? Theodor, một kẻ vô thần ư? Đáng ngờ thật.
Gia tộc Công tước Alkart nổi tiếng là không tin thần thánh. – Thần thánh chỉ dành cho kẻ yếu tin vào. Một kẻ chủ mưu và nắm quyền lực thực sự, thậm chí thống trị cả thế giới ngầm. Một kẻ vô thần chỉ coi trọng sức mạnh và sự giàu có của bản thân. Đó chẳng phải là Công tước Alkart sao? Lũ con của ông ta cũng có tính cách y hệt.
Đương nhiên, cái lý do đó nghe thật kỳ quặc. Liệu có phải là do ai đó có thù oán với gia tộc Alkart hay một đám tà giáo bắt cóc không? Không thể nào. Ai mà đủ điên để bắt cóc nó chứ? Vượt qua hệ thống an ninh của gia tộc công tước đòi hỏi kỹ năng phi thường. Ít nhất cũng phải là một pháp sư bậc 6 hoặc một kiếm sĩ Expert thượng thừa. Làm gì có nhân vật nào như thế ở cái chốn khỉ ho cò gáy này.
Kể cả có, cũng chưa chắc đã thành công.
"Có dấu vết gì của thủ phạm không?"
"Chúng tôi chưa tìm thấy gì cả..."
Vậy mà họ vẫn chưa tìm ra thủ phạm. Một tội ác hoàn hảo. Để thực hiện trót lọt đến mức này, phải cần một người ở đẳng cấp của Arthur Modriter. Nhưng không thể là Arthur được. Hắn ta là một gã điên, nhưng không phải kiểu người đi bắt cóc.
Chuyện quái gì đang diễn ra vậy? Evan rơi vào hỗn loạn!
Thôi, kệ đi. Cậu lắc đầu để xua tan sự bối rối. Tầm nhìn của cậu quay cuồng. Tỏng!
"Ư, hự."
"Thiếu gia! Mũi của ngài!"
Máu nhỏ giọt từ mũi cậu. Cúi người về phía trước, Evan càu nhàu. Cái cơ thể rác rưởi này. Mình cần phải sửa nó sớm thôi. Đó là lý do tại sao cậu đang cố gắng lôi kéo đồng minh...
Tập trung vào việc này trước đã. Công việc của Evan rất đơn giản. Làm thuốc và viết thư. Tuy nhiên. Những đồng minh tiếp theo sẽ khó tiếp cận hơn chỉ bằng thư từ. Còn lại khoảng bốn đồng minh. Lọc theo tính cách và khả năng thì danh sách ứng viên được thu hẹp lại.
Ảnh Vương Lang Bạt. Nhà Tiên Tri Ngân Hà. Phù Thủy Đầm Lầy. Đại Công Tước Phương Bắc.
Tất cả bọn họ đều khó gặp vào thời điểm này. Ảnh Vương Lang Bạt và Nhà Tiên Tri xuất hiện ở những địa điểm ngẫu nhiên. Đại Công Tước Phương Bắc và Phù Thủy Đầm Lầy có địa điểm cố định. Nhưng độ khó để gặp họ tăng theo cấp số nhân. Phương Bắc là khu vực cấm vào lúc này, còn đầm lầy thì đòi hỏi phải vượt qua các thử thách... Khó nhằn lắm.
Để gặp họ bây giờ, cần phải có kỹ năng cỡ Adrianna hoặc Arthur. Họ nằm trong số những kẻ mạnh nhất ở giai đoạn này. Hoặc có thể là các đồng minh khác. Nhưng mình không thể cứ tùy tiện sử dụng họ được...
Đừng quên. Đây là thế giới đó. Hành động liều lĩnh có thể khiến cậu mất mạng. Thật bất công, nhưng biết làm sao được? Trong thế giới này, kẻ mạnh luôn nắm quyền.
Tuy nhiên, thật đáng tiếc. Chẳng lẽ không có ai mạnh mẽ nhưng lại ít tên tuổi, lòng tự trọng thấp, dễ bị thao túng sao? Rồi, vài cái tên vụt qua trong đầu cậu. Thất Đại Tội.
Chính là bọn họ. Những kẻ phản diện mà ở nửa sau câu chuyện sẽ trở thành kẻ thù của người chơi và cả lục địa. Mỗi người đại diện cho một tội lỗi, có khả năng xóa sổ cả một quốc gia. Nếu là những con quái vật đó, họ có thể làm được bất cứ điều gì, đúng không? Về mặt tài năng bẩm sinh, Thất Đại Tội vượt xa các đồng minh chính.
Lấy Tội Đồ Phẫn Nộ làm ví dụ, kẻ đã một tay nghiền nát cả một vương quốc thành núi máu. Một núi máu, được tạo nên từ cả một vương quốc. Dù chỉ nhìn qua màn hình, cảnh tượng đó vẫn sống động như in. Sức mạnh và tính cách của họ điên rồ đến mức đó đấy.
Nhưng đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua thôi. Cậu không có ý định thực hiện nó. Mình có điên đâu mà cố lôi kéo bọn họ? Vấn đề không phải là thiện hay ác. Điều quan trọng là sau này họ sẽ trở thành những con quái vật giết hại vô số sinh mạng. Gấu và hổ không thể thuần hóa được. Khi đói, chúng sẽ ăn thịt cả chủ nhân. Mình tuyệt đối sẽ không động vào bất cứ thứ gì nguy hiểm.
Cốc cốc! Đúng lúc đó. Có ai đó gõ cửa."!"
Dolph giật nảy mình khỏi ghế. Evan nhìn chằm chằm vào cánh cửa với vẻ mặt vô cảm. Ôi, chết tiệt! Tim mình! Trong lòng, cậu đang ôm chặt trái tim đang run rẩy.
"A
-Ai đó?"
"Xin lỗi. Thiếu gia Evan có ở trong không ạ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!