Tôi nghĩ mình đã trở thành X rồi.
"Thiếu gia! Có thư gửi đến ạ!"
Một đống thư chất cao như núi trên chiếc bàn trước mặt tôi. Tôi lơ đãng cầm đại một bức lên. Đó là một bức thư được trang trí bằng những màu sắc rực rỡ. Dấu sáp niêm phong mang huy hiệu chỉ dành cho dòng dõi trực hệ của hoàng gia.
Tôi liếc nhìn những bức thư khác. Chúng cũng chẳng khác gì nhau. Đại Công tước phương Bắc, người bảo vệ đế quốc khỏi Ma giới; Thánh nữ đứng đầu Giáo hội Mặt trời; Nhà tiên tri ngước nhìn bầu trời đầy sao để đoán định tương lai; Ảnh Vương Cái Bang lang bạt; Vị giáo sư đại học điên rồ, và còn nhiều nữa.
Toàn là những nhân vật có thể làm rung chuyển cả lục địa chỉ bằng một lời nói hay cử chỉ. Những món quà họ gửi làm cống phẩm nằm rải rác trên bàn cùng với đống thư từ.
"Tôi có nên gửi thư trả lời bảo họ biến đi như mọi khi không ạ?"
"... Không. Lần này ta sẽ đọc chúng."
"Quả không hổ danh là Thiếu gia! Người thật nhân từ!"
Ngay cả Dolph, kẻ đang đứng trước mặt ca tụng tôi... Đầu tôi bắt đầu đau nhức. Thôi thì... cứ kiểm tra xem sao. Mình sẽ đính chính rằng chuyện đó không phải sự thật.
Xoẹt!
Với đôi tay run rẩy, Evan xé mở bức thư do Thánh nữ gửi.
– Khi nào thì kế hoạch triệu hồi mặt trời 'tiếp theo' diễn ra?
– Ta đã chờ đợi kế hoạch của ngài mòn mỏi đến mức cổ sắp gãy rồi đây.
– Tại sao ngài không gặp ta trực tiếp? Nhưng ta sẽ đợi cho đến khi ý chí của ngài chạm đến ta.
– Xin ngài, hãy ban cho ta một lời tiên tri tuyệt mỹ...
Không, chết tiệt. Không phải thế.
Evan nhắm chặt mắt và đẩy bức thư sang một bên. Cậu không muốn nghe thấy giọng nói thốt lên bên cạnh: "Ồooo! Ngài coi thư của Thánh nữ như rác rưởi...!"
Cậu mở một bức thư khác.
– Nghe nói dạo này trời lạnh, ngài nhớ giữ gìn sức khỏe. Thế, khi nào thì 'thảm họa' tiếp theo sẽ đến? Hãy cho ta câu trả lời. Ngài chắc chắn phải biết chứ, đúng không?
– Khi nào ngài mới chỉ cho ta cách chém đôi mặt trăng? Ta luôn đợi câu trả lời của ngài. Ngài biết tất cả mọi thứ mà, phải không?
– Các vì sao của chúng ta đang xích lại gần nhau hơn... Hề hề. Điều đó chắc hẳn có nghĩa là định mệnh của chúng ta sắp hòa quyện, phải không? Ngài cũng biết điều này mà, đúng chứ? Ta sẽ chờ khoảnh khắc đó...
Tất cả những nhân vật quyền lực này đều đang đòi hỏi câu trả lời từ Evan. Như thể họ tin rằng Evan chính là 'kẻ chủ mưu' hay 'người giật dây' thực sự đứng sau mọi chuyện.
"Lần này ngài sẽ ban đặc ân gặp mặt cho ai đây, Thiếu gia? Đâu có việc gì là ngài không làm được chứ?"
Lời của Dolph nói ra cứ như đang ca tụng một vị thần vậy. Chết tiệt, không phải thế mà.
Evan lại nhắm chặt mắt. Trước khi nhắm mắt, cậu thoáng thấy một bức thư có đóng dấu 'Yêu cầu Phản hồi'. Cậu cố tình lờ đi bốn chữ đó.
Sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ? Tất cả bắt đầu, phải rồi. Nó bắt đầu chỉ với một bức thư duy nhất.
Vào năm 24 tuổi. Lee Han
-ol đã xuyên vào thân xác này.
---------
Dù bản thân chẳng hề mong muốn chút nào. Xuyên không!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!