"Thật xin lỗi, số điện thoại mà quý khách liên lạc tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau....."
Thanh âm lạnh băng của hệ thống quanh quẩn trong phòng bệnh không đi, đây đã là lần thứ ba.
Lục Vi không tin Lương Dư Phỉ sẽ hại cô, ở dưới sự chỉ thị của Lục Tịch gọi điện thoại cho đối phương, chỉ là gọi ba lần cũng không có người nghe điện.
Cô càng thêm lo âu, nói: "Dư Phỉ nhất định là đã xảy ra chuyện!"
Tư Ngữ đối với đồ ngốc Lục Vi này hoàn toàn hết chỗ nói rồi, người thật sự trượng nghĩa, nhưng cũng ngốc đến mức khiến người khác muốn hành hung một trận.
Danh tiết của mình thiếu chút nữa còn khó giữ được, thế mà lúc này, cô lại có thể vì Lương Dư Phỉ mà biện giải.
Là một người bạn tốt khó có được, chỉ tiếc là đầu óc không quá thông minh.
Tư Ngữ lắc đầu thở dài nói: "Cô như thế nào biết cô ta không phải là đang chột dạ cố ý không dám nghe điện?"
Lục Vi há miệng thở dốc, tựa hồ là muốn phản bác nàng, đúng lúc này, điện thoại trong tay vẫn luôn hiển thị "Đang kết nối", đột nhiên biến thành "Trong cuộc trò chuyện".
Lục Vi vui mừng lộ rõ trên nét mặt, vội ấn nút nghe điện, bởi vì quá kích động, không cẩn thận đụng phải nút loa, tiếng khóc bên kia rõ ràng truyền tới.
Nghe ra là thanh âm của Lương Dư Phỉ, Lục Vi vội hỏi: "Dư Phỉ sao cậu lại khóc? Cậu ở nơi nào a? Cậu không sao chứ?"
Đối mặt với ba câu hỏi liên tiếp của Lục Vi, Lương Dư Phỉ vẫn khóc không ngừng, sau một lúc lâu sau, mới thút tha thút thít nói: "Vi Vi, mình...! Mình sợ quá, bọn họ đem mình....! Đem mình...."
"Cậu đừng khóc nữa a, bọn họ rốt cuộc làm gì cậu?!" Lục Vi gấp đến độ nhảy xuống giường, "Cậu hiện tại ở đâu, mình lập tức đi tìm cậu!"
"Mình....! Mình ở khách sạn."
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện không lâu, Lục Vi thu được định vị mà Lương Dư Phỉ gửi tới WeChat.
Lục Vi luống cuống tay chân mà mặc quần áo đi giày, nói: "Chị, Dư Phỉ đã xảy ra chuyện, chúng ta mau đi cứu cậu ấy đi!"
Tư Ngữ cùng Lục Tịch lại liếc nhau, đều từ trong mắt đối phương thấy được sự nghi hoặc.
Chẳng lẽ thật sự là nàng tiểu nhân hiểu lầm Lương Dư Phỉ? Trong lòng Tư Ngữ bắt đầu dao động.
Trong điện thoại Lương Dư Phỉ ba phải cái nào cũng nói được làm Lục Vi lo lắng không thôi, cô cũng không có tâm tư cãi cọ với Tư Ngữ xem Lương Dư Phỉ có thể hại mình hay không, hận không thể mọc cánh lập tức bay đến bên người Lương Dư Phỉ.
Bởi vì không có làm thủ tục nằm viện, Lục Vi tỉnh lại là có thể trực tiếp xuất viện.
Chiếc xe Bentley màu trắng ở trên đường phố đêm khuya vắng vẻ chạy nhanh, chạy thẳng đến khách sạn mà Lương Dư Phỉ nói kia.
Sau khi ở phía trước quầy lễ tân đăng ký là khách đến thăm, ba người các nàng lập tức tìm được phòng.
Lục Vi giơ tay muốn gõ cửa, mới vừa đụng tới cánh cửa, cánh cửa kia hình như không có khóa chặt đã bị đẩy ra.
Lục Tịch cũng không kịp nhắc nhở cô cẩn thận, trơ mắt nhìn người em gái ngốc nghếch lỗ mãng của mình vọt vào trong, cô cùng Tư Ngữ vội đuổi theo sau.
Áo khoác, áo len, nội y, giày, còn có túi xách của phụ nữ, rơi rớt tan tác mà bị ném trên sàn nhà.
Tình cảnh này, đặc biệt giống như là loại hình ảnh chiếu trên phim truyền hình mà thiếu nhi không nên xem.
Tư Ngữ âm thầm kinh hãi: Chẳng lẽ Lương Dư Phỉ thật sự gặp chuyện bất trắc?
Mà chủ nhân của đống quần áo đó thì đang trần trụi lộ ra bả vai, tựa như một con búp bê bị chơi hư, tóc tai hỗn độn, mặt đầy nước mắt, run bần bật mà ôm chăn ở trên giường khóc thút thít.
"Dư Phỉ!" Lục Vi sợ hãi kêu lên chạy đến bên mép giường, điên cuồng mà lay lay bả vai của cô, "Dư Phỉ cậu làm sao vậy, cậu đừng làm mình sợ!"
Cái chăn rơi xuống dưới, Lương Dư Phỉ bên trong cái gì cũng không có mặc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!