Chương 38: (Vô Đề)

Editor: Lăng

Chị với cô ấy là kẻ thù.

"A a a a tiện nhân, tiện nhân chết tiệt——"

Nửa đêm trợ lý đang ngủ thì bị một tiếng hét chói tai đánh thức, vội mở đèn ở đầu giường lên, dép còn chưa kịp mang đã vội vội vàng vàng đẩy cửa phòng ngủ chính ra xem thử.

"Sao vậy, có chuyện gì......" Một món đồ bay thẳng tới đây, trợ lý theo bản năng lấy tay che lại, đồ vật kia liền rơi xuống đất.

Người ngồi trên giường đầu tóc rối bù như nữ quỷ, hai mắt oán độc trừng cô ta, gào thét: "Cút đi!"

"......" Trợ lý không biết đã xảy ra chuyện gì, có chút do dự cúi người xuống nhặt chăn gối rơi đầy đất, lo sợ mà nói: "Hân, Hân Nhiên, chị gặp ác mộng gì sao?"

Triệu Hân Nhiên hung dữ nói: "Ai cho cô vào đây?"

"Tôi......" Tính tính vị đại tiểu thư này đúng là khó hầu mà, vẫn nên quay về thôi.

Trợ lý vỗ vỗ chiếc gối không dính chút bụi nào, thật cẩn đặt nó về lại giường, cất bước muốn đi.

Bỗng dưng lại nghe được Triệu Hân Nhiên âm dương quái khí nói: "Ngay cô cũng dám thái độ với tôi đúng không?!"

"......! Tôi không có!" Trợ lý không biết rốt cuộc mình làm sai chỗ nào, vừa khó xử vừa ấm ức, nhỏ giọng nói thầm: "Rõ ràng là chị kêu tôi lăn đi mà."

Triệu Hân Nhiên cầm một cái gối khác ném về phía cô ta nhưng không ném trúng, tức giận đến mức đấm giường, la hét.

"Shhh ——" trợ lý muốn che miệng cô ta lại nhưng lại không dám, sốt ruột nói: "Tổ tông của tôi ơi, xin cô đừng hét nữa, kêu nữa là cả dãy đều nghe đó."

"Nghe được thì làm sao? Tôi còn sợ bọn họ nói sao?!"

"Nhưng như vậy thì sẽ làm ồn người khác đó." Tuy không muốn bị mắng nhưng đây là nhiệm vụ cơ bản của một trợ lý, nên trợ lý vẫn là không sợ chết mà nói: "Cả tầng này đều là người của đoàn phim ở, sáng sớm mai mọi người còn phải đóng phim nữa, nếu như không nghỉ ngơi đủ thì sẽ ảnh hưởng đến việc quay phim, có khi đạo diễn Triệu sẽ mắng chị đó."

Vì đề phòng người nào đó lại nổi điên ném đồ vật, sau khi trợ lý nói xong những lời này liền ôm hai cái gối rồi lùi về sau.

Triệu Hân Nhiên chú ý tới động tác này của cô ta, đang muốn tiếp tục nổi giận nhưng đột nhiên nghĩ đến một việc: "Bác cả tôi về rồi sao?"

"Không biết ạ." Trợ lý nói: "Có lẽ vẫn chưa về đâu, đạo diễn Triệu thật sự rất chuyên nghiệp, nghe nói từ lúc bắt đầu quay đến giờ ông ấy đều ngủ lại ở phim trường."

"Đi, đi phim trường."

Trợ lý sửng sốt: "Hiện tại mới một giờ sáng.

Chị lại không có cảnh diễn đêm, đi phim trường làm gì?"

"Tôi nói cô đi thì đi! Nói nhảm nhiều vậy."

"......"

Rạng sáng 1 giờ hơn, chỉ có hai người vội vã đi ra bãi đỗ xe ngầm của khách sạn, khung cảnh yên tĩnh tới mức không có bóng dáng nào.

Đi qua ở từng hàng xe, trợ lý bị thiếu ngủ nghiêm trọng bèn ngáp một cái thật dài, đột nhiên nhìn thấy một chiếc xe, ngón tay một vào nó rồi nói: "Hân Nhiên chị nhìn kìa, đó không phải là xe của chị Hạm sao? Hóa ra chị ấy còn chưa đi nữa."

"Không cần nhắc đến cái tên này với tôi!" Triệu Hân Nhiên đột nhiên gầm lên.

Trợ lý sợ tới mức suýt nữa ném luôn chìa khóa xe, kinh nghi bất định mà nhìn sắc mặt cực kém của nghệ sĩ: nhà mình "Có phải chị với......"

Cô ta đang muốn hỏi có phải hai người cãi nhau hay không, nhưng ánh mặt và sắc mặt của Triệu Hân Nhiên lại khiến người ta vô cùng sợ hãi, đành phải nuốt những lời định nói vào bụng lại.

Triệu Hân Nhiên giật lấy chìa khóa xe trong tay cô ta, tìm được xe mình liền mở khóa, ngồi vào ghế lái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!