Editor: Lăng
Sự kinh ngạc trên mặt Mạc Hạm không hề giống giả vờ chút nào, đáy lòng Quý Thiển Ngưng không khỏi thổn thức, châm chọc nói: "Quả nhiên là chị không biết.
EQ thấp như chị thì cũng khó trách......"
"Không có khả năng." Sự kinh ngạc trên mặt Mạc Hạm đổi thành cảm xúc khác, chém đinh chặt sắt mà nói: "Em lại lừa chị."
"Vì sao tôi lại phải lừa chị?"
"Vì muốn chị biết khó mà lui.
Em nghĩ cũng đừng nghĩ nữa."
"......" Quý Thiển Ngưng đúng là có ý này, bị vạch trần cũng không hoảng hốt, "Hôm đó ở nhà chị, lúc mẹ chị cùng Triệu Hân Nhiên tới.
Triệu Hân Nhiên đã đoán được người trốn ở trong phòng là tôi, lúc tôi tham gia thử vai 《 Đình viện thâm sâu 》đã chạm mặt cô ta.
Cô ta đã cảnh cáo tôi, uy h**p tôi, nói tôi không xứng với chị, bảo tôi cách xa chị một chút."
Mạc Hạm nhíu mày: "Làm sao Hân Nhiên lại biết là em được?"
Đây không phải là trọng điểm.
Quý Thiển Ngưng nói tiếp: "Lúc chị uống say rồi đi tìm tôi, bị Triệu Hân Nhiên biết được nên cô ta vô cùng tức giận, hôm đó tôi tới phim trường, cô ta lại tới cảnh cáo tôi.
Tôi lại chỉnh cô ta vài câu nên có khả năng cô ta còn ghi hận trong lòng, cho nên nhân lúc đóng phim đánh tôi một cái."
Lần này Mạc Hạm không hỏi cô Triệu Hân Nhiên vì sao lại biết, biểu tình ngưng trọng, tựa như đang trầm tư.
Quý Thiển Ngưng như có tiếng trống trận cổ vũ: "Tôi cảm thấy Triệu Hân Nhiên không chỉ là thích chị, hẳn là cô ta rất là yêu chị, yêu đến mức b**n th**.
Bất luận là người phụ nữ nào có ý đồ tiếp cận với chị, đều sẽ trở thành cái đinh trong mắt cô ta, cô ta liền nghĩ ra vô số thủ đoạn để đối phó.
Ví dụ là tôi đi, lần này cô ta tát tôi ngay trước mặt mọi người, lần sau sẽ là cái gì? Tìm ngươi bôi đen tôi? Hay là tìm người đánh tôi? Hay là tạt axit hủy dung tôi? Hay thuê người giết tôi?"
Cô nói mà không hề đổi sắc nhưng Mạc Hạm cảm thấy rất khó chịu, càng nhíu mày chặt hơn, trịnh trọng nói: "Chị tuyệt đối sẽ không để em ấy làm những điều đó với em."
"Đây không phải là vấn đề có chị hay không.
Nếu như cô ta đã có tâm hại tôi, chị nghĩ rằng chị đề phòng được sao?" Quý Thiển Ngưng không muốn tranh luận về vấn đề này với chị, chỉ muốn dứt khoát một lần, "Fan tôi bé lắm, cũng không có bản lĩnh như chị.
Vì sự an toàn của tôi thì vẫn mong chị sau này đừng tìm tôi nữa, tìm tôi chính là hại tôi đó."
Mạc Hạm liền cứng họng, nói: "Em không tin chị."
"Tôi đương nhiên là không tin chị rồi, tôi chỉ tin tưởng bản thân tôi." Quý Thiển Ngưng nói: "Ở bên chị, tôi không có một chút cảm giác an toàn nào, một chút cũng không cảm thấy vui vẻ.
Cho nên, hà tất phải thế?"
Mãi cho đến khi Mạc Hạm rời khỏi phòng, Quý Thiển Ngưng cũng không xin lỗi chị vì mình đã vô tình đánh trúng chị.
Bây giờ hẳn là chấm dứt rồi chứ?
Hiệu quả cách âm của khách sạn này thật rất tốt, Cố Tâm Mỹ canh giữ ở ngoài cửa không nghe được chút động tĩnh nào từ bên trong, cô nàng vô cùng tò mò nhưng lại nghĩ đến lúc trước Quý Thiển Ngưng từng ám chỉ việc không thích bị hỏi về chuyện cá nhân, nên đành phải nuốt hết những lời muốn nói vào bụng.
Quý Thiển Ngưng rất biết ơn cô bé trợ lý vừa hiểu chuyện vừa tri kỷ này, nếu đối phương thật sư muốn hỏi, thì cô lại phải nghĩ ra thêm lời nói dối khác nữa.
Hiện tại cô thật sự không có tinh lực để đối phó với những việc này, thể xác và tinh thần vô cùng mỏi mệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!