Editor: Lăng
Tôi và cô ấy có chút hiểu lầm.
Khương Ấu Na từ xa nhìn thấy Quý Thiển Ngưng cùng hai người cô gái đang "Cô đi thì tôi chắn", vội bước nhanh chân đi qua đó, lướt qua vai cô nhìn hai người kia: "Bọn họ là ai?"
"Hỏi đường, không quen biết." Quý Thiển Ngưng không quay đầu lại, nghe tiếng bước chân đoán được Triệu Hân Nhiên cùng trợ lý của cô ta hẳn là đã đi rồi.
Khương Ấu Na thở phào: "Trông cô gái kia có vẻ rất hung dữ, mình còn tưởng cậu bị người ta liên thủ bắt nạt đó."
Quý Thiển Ngưng dở khóc dở cười: "Ở trong mắt cậu mình dễ bị bắt nạt vậy sao?"
"Vốn dĩ chính là vậy đó." Khương Ấu Na nói: "Lúc năm nhất đại học khi đi tới giảng đường, có người giành chỗ của cậu, cậu còn không dám hé răng; đi nhà ăn ăn cơm, có nữ sinh đổ canh vào người cậu, không xin lỗi cậu cũng không nói gì; còn có lần......"
"Na Na ơi Na Na à, có thể chừa chút mặt mũi cho mình không? Đi đi đi, thang máy tới."
Quý Thiển Ngưng không khỏi nhanh tay túm lấy cô ấy đi về phía thang máy, trên mặt cười hì hì nhưng nội tâm lại là một mảnh ảm đạm.
Những chuyện Khương Ấu Na nói, hầu như cô đã quên gần hết, dựa vào ký ức chỉ có thể nhớ mơ hồ một số chuyện.
Đời trước Quý Thiển Ngưng là một người mềm yếu rất dễ bị người khác bắt nạt, không đủ tự tin, không có chủ kiến, cho nên lúc Mạc Hạm đưa ra yêu cầu không thực tế là muốn kết hôn với cô, cô không thèm suy nghĩ đã đồng ý rồi.
Cửa thang máy mở ra hai người liền bước vào.
Khương Ấu Na thấy không có người ngoài, nói: "Chuyện lần trước, đến giờ mình rất hối hận."
Quý Thiển Ngưng tạm thời thu hồi những suy nghĩ hỗn loạn đó, hỏi: "Chuyện gì?"
"Mình vẫn luôn cho rằng Mạc Hạm là người phẩm hạnh đoan chính, cố tình cậu lại nói cho mình là cô ta ngủ với fans." Khương Ấu Na làm ra bộ dáng vô cùng đau đớn, chỉ mặt cô, "Cậu xem nhan sắc cậu xinh đẹp thế này, lại uống say, rất dễ xuống tay.
Vạn nhất thú tính Mạc Hạm bộc phát......! Cậu dễ bị bắt nạt như vậy, gan lại bé, nói không chừng có bị cô ta làm gì cũng không dám nói."
Hình tượng của Mạc Hạm ở trong lòng Khương Ấu Na sợ là bị hủy hoàn toàn ở trong tay chính mình rồi......!
Nội tâm Quý Thiển Ngưng hiện lên một tia áy náy, nhưng vừa định thần lại liền bắt đầu mở miệng nói phét: "Cô ấy thật sự không có làm gì mình, có lẽ là mình không phải dạng cô ấy muốn ăn rồi."
"Cậu đẹp như vậy mà cô ta còn chướng mắt, vậy chẳng lẽ cái người fans đó là thần tiên tỷ tỷ à?"
"Cũng có thể là cô ấy không thích làm chuyện đó với tửu quỷ......" Quý Thiển Ngưng một lời nói dối lại tiếp một lời: "Dù sao lúc mình tỉnh lại thì trên người vẫn mang áo quần chỉnh tề, còn lén vào toilet kiểm tra mà, một chút vấn đề cũng không có.
Nếu thật xảy ra chuyện, người khác mình không dám kể nhưng mình sẽ không kể với cậu sao? Cậu so với em mình còn thân hơn đó."
Khương Ấu Na bị câu cuối cùng của cô làm cho tâm tình thoải mái vô cùng, nghĩ lại lại cảm thấy không đúng: "Cái gì mà em chứ, tính ra mình còn sinh trước cậu một tháng đó! Kêu chị nghe cái coi."
"Dạ, chị ~" Quý Thiển Ngưng thuận theo mà nói: "Hỡi người chị xinh đẹp mỹ miều của em ơi, dưới lầu hình như có trung tâm thương mại, chúng ta đi xuống xem có gì ngon để ăn không nha?"
Nghe được ăn ngon, Khương Ấu Na liền không thèm suy nghĩ nữa, nuốt nước bọt, oán giận thang máy quá chậm.
Quý Thiển Ngưng nhìn trên vách thang máy phản chiếu bóng hai người dáng, ở trong lòng yên lặng nói: Yên tâm đi Na Na, mình sẽ nỗ lực mạnh mẽ hơn.
Một tuần sau, Quý Thiển Ngưng nhận được một cuộc gọi từ số lạ: "Xin chào, xin hỏi cô có phải là Quý Thiển Ngưng không?"
Quý Thiển Ngưng: "Đúng vậy, là tôi."
Đối phương nói: "Tôi là người phụ trách diễn viên trong bộ phim < Đình viện thâm sâu>, Trần Lâm, đầu tiên là chúc mừng cô đã thông qua buổi thử vai.
10 giờ sáng ngày mốt, tức là ngày 30 tháng 6, mời cô đến chỗ thử vai ban đầu để ký hợp đồng với chúng tôi."
"Tôi......! trúng rồi sao?" Quý Thiển Ngưng không thể tin được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!