Editor: Lăng
Ai chủ động trước thì người đó thua.
Đường nét trên khuôn mặt của Triệu Hân Nhiên vốn đã đẹp, hơn nữa còn trang điểm tinh tế, quần áo nổi bật, nên cả người trông càng sặc sỡ loá mắt.
Lúc đối mặt với những người con gái khác trừ Mạc Hạm ra, cô ta vĩnh viễn giống như khổng tước cao quý, chỉ dùng khóe mắt để nhìn người khác, lúc cười với bạn trông có vẻ hiền lành, nhưng có khi nội tâm lại âm u vô cùng.
Sau khi sống lại, Quý Thiển Ngưng phát hiện thái độ của bản thân đối với Triệu Hân Nhiên đã thay đổi, hận vẫn là hận, nhưng không còn tự ti cùng ghen ghét.
Có lẽ là do bản thân bây giờ vẫn tràn đầy sức sống, xinh đẹp, vẫn có tiền đồ.
Mà không giống như kiếp trước, xấu xí, tự ti, không thể không dựa vào lòng thương hại của người khác.
Hóa ra chỉ cần có vẻ ngoài tốt thôi cũng có thể lấy lại sự tự tin cho người phụ nữ.
"Người đẹp ơi?" Triệu Hân Nhiên thấy cô cả buổi cũng không nói lời nào, "Tôi là Triệu Hân Nhiên, là bạn thuở nhỏ kiêm khuê mật của A Hạm."
Nhìn cánh tay duỗi ra trước mặt, trong lòng Quý Thiển Ngưng cười lạnh một tiếng.
Không khỏi nghĩ đến chuyện mười năm trước, lần đầu tiên cô và Triệu Hân Nhiên gặp nhau.
Triệu Hân Nhiên nghe nói bởi vì cô cứu Mạc Hạm mà bị thương nên đặc biệt tới thăm, thái độ vô cùng tốt: "Xin chào, tôi là Triệu Hân Nhiên, là bạn thuở nhỏ kiêm khuê mật của A Hạm.
Cảm ơn cô đã cứu A Hạm."
Vậy mà nửa tháng sau, khi Triệu Hân Nhiên xuất hiện lần nữa, thì lại khí thế bức người đến thẳng giường bệnh của cô: "Cô căn bản không xứng với A Hạm, A Hạm là của tôi, của tôi!"
Người phụ nữ ăn mặc xinh đẹp đó gần như đã phát điên, muốn xé băng vải quấn trên mặt cùng trên người cô xuống, may mắn là Mạc Hạm và Trác Nhiên kịp thời xuất hiện, hai người hợp lực mới kéo cô ta đi được.
Quý Thiển Ngưng vẫn còn đang tiếp nhận trị liệu, biết chính mình đã bị hủy dung, tiền đồ đã trở nên xa vời, tâm cô như tro tàn, không có tâm tình suy nghĩ vì sao Triệu Hân Nhiên lại điên cuồng như thế.
Thẳng đến khi Mạc Hạm nắm lấy bàn tay quấn đầy băng vải của cô, trịnh trọng nói: "Tôi muốn kết hôn với em."
Rõ ràng đã biết là thương hại, vì sao lúc đó vẫn đồng ý chứ?
Cũng may ông trời cho cô thêm một cơ hôi, cô không thể tái phạm lần nữa được.
Quý Thiển Ngưng thu hồi tâm trí đang bay xa lại, hít một hơi sâu chỉnh đốn lại trạng thái, coi Triệu Hân Nhiên như là không khí, bước chân rời khỏi.
Đối với loại người tâm tư kín đáo mà đầy dối trá này, biện pháp tốt nhất là làm ngơ, khiến cho cô ta thất vọng.
Triệu Hân Nhiên ngẩn người: "Cô ta cũng bất lịch sự quá?"
Mạc Hạm nghiêng người liếc mắt nhìn cô ta một cái: "Em ồn quá đó."
"Cái......! Sao?" Triệu Hân Nhiên quả thực không thể tin vào tai mình.
Đợi đến khi hai người chân trước chân sau đều bỏ đi, Triệu Hân Nhiên mới sực nhớ mà đuổi theo.
Cô ta mang giày cao gót nên không thể chạy nhanh được, vất vả lắm mới đuổi kịp thì lại thấy Mạc Hạm đẩy cửa phòng ra, đang muốn vào theo.
"Rầm" một tiếng.
Mạc Hạm thuận tay đem cửa đóng lại.
Mũi của Triệu Hân Nhiên thiếu chút nữa bị đụng vào cửa, trong lòng sợ hãi lui sau mấy bước, nhìn cánh cửa bị đóng lại, cảm giác vẫn rất không chân thật.
Mạc Hạm vậy mà lại nổi giận với cô ta?!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!