*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Lăng
Đừng để người khác chiếm tiện nghi.
Diêu Mỹ Lan nhắn tin riêng cho Quý Thiển Ngưng, nói rằng cô đã có thể bắt đầu vào đoàn làm phim.
Mùng 7 tết người khác còn chưa ăn tết xong thì Quý Thiển Ngưng đã bắt đầu đi làm.
Vì ngày hôm nay, cô đã đợi 23 ngày rồi, việc gì có thể làm đều đã làm.
Người mới phải có thái độ của người mới, Quý Thiển Ngưng tới phim trường từ sớm, đi ngang qua vài đoàn làm phim từng đóng vai quần chúng nhìn thấy được một hai gương mặt quen thuộc, cô liền tràn đầy sức sống mà chào hỏi họ, người khác lại tỏ vẻ khó hiểu, chắc là không nhận ra cô.
Quý Thiển Ngưng cũng không thèm để ý.
Cô tìm được trường quay của đoàn làm phim , liền tới chỗ Diêu Mỹ Lan chỗ báo danh.
Báo danh xong, thì kế tiếp chính là thời gian nhàm chán "Không biết đến khi nào mới đến lượt tôi" chờ đến lượt mình diễn.
"Xin chào ——" một anh chàng trẻ tuổi đi tới chào hỏi cô: "Cô là Quý Thiển Ngưng sao?"
Quý Thiển Ngưng nhìn anh ta có vẻ lạ mặt, gật gật đầu, hỏi: "Anh là......?"
Anh chàng cao giọng cười, nói: "Tôi là Dư Lượng."
"......! Hoá ra là anh à!" Quý Thiển Ngưng cong cong đôi mắt.
Dư Lượng chính là người đóng vai bạn trai ác nhân trong phim của cô.
Đời trước Quý Thiển Ngưng còn cùng anh ta diễn chung hai cảnh, nhưng bởi vì thời gian đã lâu, cô đã sớm quên anh chàng mất tiêu, nghĩ lại thật là hổ thẹn.
Dư Lượng vóc dáng không cao lắm, vẻ ngoài cũng rất bình thường, khi cười lên trông có vẻ cục mịch hiền lành.
Ở trong phim anh ta đóng vai một tội phạm giết người trong ngoài không đồng nhất, mang tính khảo nghiệm diễn xuất rất cao.
Nghĩ đến lát nữa phải diễn cùng Quý Thiển Ngưng, Dư Lượng liền lân la làm quen với cô trước: "Nghe nói cô là sinh viên Bắc Viện à?"
Ở các đoàn phim khác đóng vai quần chúng hơn nửa tháng nay, Quý Thiển Ngưng đã bị hỏi vấn đề này đến phát phiền, nhưng cô vẫn lễ phép trả lời: "Đúng vậy, tôi là sinh viên Bắc Viện."
"Bắc Viện rất tốt nha." Dư Lượng đột nhiên cảm khái: "5 năm trước tôi ghi danh vào khoa biểu diễn của Bắc Viện, vòng một vòng hai đều qua, nhưng tới vòng ba, mấy giáo viên đó lại không chọn tôi.
Cô đoán được là tại sao không?"
"Không phát huy tốt?"
"Sai." Dư Lượng nói: "Bọn họ chê tôi lớn lên vừa lùn lại không đẹp trai, đề nghị tôi đi báo danh khoa biên kịch chuyên nghiệp.
Lòng tôi không phục, ai quy định lớn lên tốt mã mới có thể học biểu diễn? Nếu toàn bộ bộ phim đều là soái ca mỹ nữ, thì còn cần diễn xuất làm gì? Tôi lúc ấy vô cùng tức giận, liền cầm hai tệ ngồi tàu điện ngầm chạy đến phim trường, đóng vai quần chúng suốt 5 năm, rốt cuộc cũng được đạo diễn bộ phim này nhìn trúng."
Quý Thiển Ngưng thấy vẻ mặt đắc ý của anh chàng, liền nói: "Là vàng thì ở đâu đều cũng toả sáng."
"Tôi không phải là vàng gì cả, tôi chỉ là một cục đá vừa xấu xí lại còn cứng đầu, không chịu thua số mệnh." Dư Lượng vỗ vỗ ngực nói.
"Không chịa thua số mệnh", năm chữ này khiến Quý Thiển Ngưng rất xúc động, cô chân thành nói: "Anh rất tuyệt.
Cố lên!"
"Tôi nói với cô......"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!