Chương 37: Quá kích cmn thích

- Chuyện này… Bác sĩ Tần, sao có thể là trúng độc được? Chúng ta tiến hành xét nghiệm máu không ít lần, hoàn toàn không có dấu hiệu trúng độc. Hơn nữa loại độc tố nào có thể khiến cơ bắp héo rút?

Chu Thanh Sơn không quá tin tưởng.

Chu Vân Phong cũng rất hoài nghi, nhưng dù sao cũng là sư thúc tổ chẩn bệnh, không dám quá trực tiếp:

- Tần tiên sinh, có thể nói rõ ra không?

- Đừng vội, trước tiên để tôi hỏi Chu tiểu thư hai vấn đề.

Chu Phương Tinh nháy mắt vài cái:

- Bác sĩ Tần cứ hỏi.

- Tôi nghe nói Chu tiểu thư là giáo sư hệ khảo cổ, đúng không?

- Đúng vậy, nhưng chuyện này có liên quan tới bệnh tình của tôi sao?

Chu Phương Tinh buồn bực.

- Vào năm Chu tiểu thư nhiễm bệnh, hoặc một năm trước đó có phải đã bị tổn thương, đặc biệt là khi đang công tác, cho dù miệng vết thương rất nhỏ.

Tần Xuyên hỏi.

Chu Phương Tinh cẩn thận nhớ lại một chút:

- Bị thương? Hình như không có… Đúng rồi! Tôi nhớ ra rồi!

Năm đó chúng tôi phát hiện một mộ cổ thời kỳ Đông Hán, khi đó tôi còn là một nghiên cứu sinh, một số thầy trò trong khoa cùng nhau tới chỉnh lý và kiểm tra văn vật, bắp chân phái của tôi vô tình bị thương, miệng vết thương rất nhỏ, như vậy có tính không?

Tần Xuyên cười nói:

- Chính là nó, có lẽ lần bị thương này đã khiến Chu tiểu thư trúng độc.

- Rốt cục là chuyện gì xảy ra?

Chu Thanh Sơn bức thiết muốn biết.

Tần Xuyên khoát tay, bảo gã đừng kích động, giải thích:

- Một số quý tộc cổ đại vì tránh sau khi chết mộ không bị trộm, thường xuyên có các loại đối sách, phòng ngừa có người trộm mộ.

Có người sẽ bố trí các cơ quan cạm bẫy, mà có ngôi mộ sẽ được bố trí độc vật. Nhưng vì độc vật bình thường bị thời gian hạn chế, trải qua hơn trăm năm, thậm chí hơn ngàn năm, độc tính đã dần yếu đi.

Nhưng yếu đi không có nghĩa là độc tính hoàn toàn biến mất, rất nhiều thứ trong mộ vẫn có độc tố bám vào ở bên ngoài, chỉ là khi khai quật khảo cổ bình thường đều có biện pháp bảo hộ, hơn nữa chỉ cần độc tố không tiến vào máu thì không dễ trúng phải.

- Tần tiên sinh, ý ngài là Tinh nhi đã trúng độc thời cổ đại?

Chu Vân Phong kinh ngạc nói.

Tần Xuyên gật đầu:

- Theo kết quả kiểm tra thì hẳn là một loại độc tố tính âm được lưu giữ thích hợp trong mộ huyệt âm u, cũng coi như một loại hủ độc.

May mà đã trải qua hàng ngàn năm. Nếu không e là mười năm trước Chu tiểu thư đã toàn thân hư thối mà chết.

Vì sao xét nghiệm máu không tra ra là trúng độc, bởi vì loại độc này căn bản không phải vật chất mà kỹ thuật khoa học hiện đại có thể lý giải, cũng khác với những loại độc tố khác.

- Hóa ra là vậy, khó trách dùng tất cả các phương án trị liệu mà vẫn không có tác dụng!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!