- Ha ha, đúng vậy. Tinh nhi, Tần tiên sinh tới xem bệnh cho cháu.
Chu Vân Phong yêu thương nhìn cháu gái, bảo nữ giúp việc đẩy xe lui xuống, tự mình đẩy xe lăn tới trước mặt Tần Xuyên.
- Thoạt nhìn thì tuổi của bác sĩ Tần còn nhỏ hơn cả em gái tôi, có thể khiến ông nội xem trọng như vậy nhất định là y thuật vô cùng cao minh.
Chu Phương Tinh mỉm cười nói.
Khi nhìn ở khoảng cách gần như vậy, Tần Xuyên phát hiện so với em gái cô thì dáng người Chu Phương Tinh đầy đặn hơn một chút.
Bởi vì bên trong bề ngoài thanh nhã hay vì hơn mười năm sinh hoạt trên xe lăn đã khiến cái đẹp của cô có phần bệnh tật, khiến người khác thương tiếc.
- Y thuật cũng chỉ là thứ phụ, dù sao từ trước tới nay tôi dựa vào khuôn mặt ăn cơm, lớn lên đẹp trai mới là mấu chốt.
Tần Xuyên sờ sờ mái tóc ngắn của mình.
Chu Phương Tình vẫn cười tự nhiên:
- Còn tưởng bác sĩ Tần là người cẩn thận đứng đắn, không ngờ miệng lưỡi trơn tru như vậy.
- Miệng lưỡi tôi có trơn tru hay không, Chu tiểu thư chưa từng thử qua xin chớ nói lung tung.
Tần Xuyên nghiêm trang nói.
Chu Phương Tinh đỏ mặt, người con trai này quá biết tán dóc rồi.
Cô suốt ngày ở trong nhà, nhiều nhất cũng chỉ tới trường đại học dạy vài tiết, người con trai nào gặp cô lại không tỏ vẻ nho nhã, lần đầu tiên gặp người không biết xấu hổ như Tần Xuyên.
Mà Chu Thanh Sơn đứng một bên cảm thấy không vui nhíu mày, cảm thấy miệng lưỡi Tần Xuyên quá nhố nhăng.
- Bác sĩ Tần, cậu tới đây để xem bệnh, những lời này e là không quá hợp.
Chu Vân Phong cũng không biết nói gì với vị tiểu sư thúc tổ này, theo bối phận mà nói, Tần Xuyên là thái thái sư thúc tổ của Chu Phương Tinh, tương đương với lão tổ tông, vậy mà còn có lòng dạ trêu đùa như vậy.
Nhưng ông không thể phê bình sư thúc đổ, đành gượng cười nói:
- Tần tiên sinh, nếu không bắt đầu xem bệnh đi?
- Ai nha, đùa một chút có thể tiêu trừ cảm xúc khẩn trương của người bệnh, tôi là người xằng bậy như vậy sao? Đến giờ tôi vẫn là xử nam thủ thân như ngọc!
Tần Xuyên vỗ bả vai Chu Thanh Sơn gần đó, cười ha ha, còn sắc mặt Chu Thanh Sơn sắp chuyển đen.
Chu Phương Tinh thì đỏ mặt, đôi mắt dễ thương chớp chớp nhìn Tần Xuyên. Người trẻ tuổi này thực sự rất khác những công tử ca trong gia tộc.
Phải biết người trẻ tuổi khi thấy Chu Thanh Sơn đều rất cung kính, ai dám không biết lớn nhỏ mà vỗ bả vai Chu Thanh Sơn như vậy.
Cũng không biết hắn có thực học hay không, nếu như chỉ có chút mồm miệng như vậy mà không có bản lãnh gì, vậy chỉ là một thằng hề nhảy nhót mà thôi.
- Hừ, vậy bác sĩ Tần cũng nên bắt đầu đi.
Chu Thanh Sơn cố nén cơn giận.
Tần Xuyên cười gật đầu, cúi người xuống, một tay tóm lấy mép váy của Chu Phương Tinh, làm bộ muốn nhấc váy lên…
- A…
Chu Phương Tinh không khỏi thét lên, vội vàng đưa tay ngăn cản.
Chu Thanh Sơn cũng tức giận, nói lớn:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!