Trước khi rời khỏi Thuận Thành, Hứa Gia Lạc lái xe đưa Phó Tiểu Vũ về nhà.
Lúc đứng dưới lầu, hắn trịnh trọng đưa ba lô đựng mèo qua: "Đây là công chúa bé bỏng của tôi."
Phó Tiểu Vũ ôm ba lô mèo nặng trình trịch, sức nặng ấy tựa như cảm giác sứ mệnh nào đó.
"Đây là đồ đạc của công chúa." Hứa Gia Lạc lại lấy từ trong cốp sau ra một cái túi khác: "Lược chải lông, bàn cào móng, kem đánh răng bàn chải đánh răng, cây cắt móng, đồ chơi, với cả mấy thứ ăn vặt cũng ở trong này."
"Ừm."
"Chậu cát mèo, thức ăn cho mèo với cả cát mèo đựng trong mấy hộp khá lớn, lát nữa trên đường tôi sẽ đặt hàng trước cho cậu là được.
Đều là những thứ Hạ An thích, có lẽ sáng mai là đến nơi rồi.
Còn những thứ khác tôi nhớ ra cái gì lại gửi tin nhắn cho cậu sau…"
Có đôi khi Hứa Gia Lạc cứ lải nhải đủ thứ.
Nghĩ như thế, Phó Tiểu Vũ hơi nghiêng đầu bật cười.
"Cười gì thế hả?"
Hứa Gia Lạc "Ê" một tiếng, nhưng Phó Tiểu Vũ không trả lời, hắn cũng không tiếp tục truy hỏi nữa.
Ấy là một khoảnh khắc ít nhiều đong đầy yên tĩnh mập mờ, chỉ có cơn gió đêm nhẹ nhàng vi vu lướt qua hai người họ.
Phó Tiểu Vũ có thể cười rồi, tốt quá.
Hứa Gia Lạc cảm thấy có một chốc lòng mình bỗng giãn ra, nhưng lại không kịp nghĩ tại sao lại tốt.
"Không còn sớm nữa, tôi phải đi đây Phó Tiểu Vũ."
Hắn cúi đầu vội vàng nhìn đồng hồ, sau đó quay người mở cửa xe.
Dưới ánh đèn đường ấm áp, Hứa Gia Lạc vẫy vẫy tay với Phó Tiểu Vũ: "Gặp lại sau nhé."
….
Phó Tiểu Vũ không ngờ vừa mở cửa bật đèn đã bị Phó Cảnh đang canh giữ ở phòng khách bắt gặp.
"Khuya thế này rồi con còn chạy lung tung đi đâu thế hả?" Phó Cảnh khoanh tay trước ngực.
Sau một hồi dò xét Phó Tiểu Vũ, ông ta nhìn chằm chằm vào ba lô mèo, trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc: "Mèo ở đâu ra thế?"
"Bạn con nhờ nuôi giúp mấy ngày." Phó Tiểu Vũ đáp lời một cách qua loa
Hạ An lại cào cào ba lô, y sợ bé khó chịu vì bị nhốt lâu quá bèn vội vàng cúi xuống mở ba lô, sau đó thả công chúa bé bỏng của Hứa Gia Lạc ra.
Hạ An không phải là một cô mèo nhỏ nhắn, giờ đây lại hơi bực bội vì đến hoàn cảnh mới.
Vừa nhảy ra Hạ An đã vội vã đi quanh phòng khách mấy vòng, đột ngột đổi hướng lao thẳng đến ghế sô pha.
"Ối chao!" Phó Cảnh giật nảy mình bật dậy khỏi sô pha chạy ào tới cửa phòng ngủ, vừa lúc được Đường Ninh – người nghe thấy âm thanh đi ra – ôm chặt lấy.
"Con mèo xinh thế." Đường Ninh xoa xoa đầu Phó Cảnh, cười nói: "Mèo Ragdoll hả? Nó cắn người sao?"
"Đúng đúng, có cắn người không thế?" Phó Cảnh vẫn chưa hồi hồn, ông ta thẹn quá thành giận mở miêng nói: "Dọa chết em rồi."
"Ừm, không, không cắn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!