Lúc sắp đến Thuận Thành, Hứa Gia Lạc lại gọi điện cho Phó Tiểu Vũ hỏi vị trí cụ thể.
Có lẽ cho đến giờ phút này, việc "Hứa Gia Lạc sẽ xuất hiện" đầy bất ngờ mới có chút cảm giác chân thực.
Cũng chính vì thế mà Phó Tiểu Vũ đứng dậy nhìn cảnh tượng tàn tạ xung quanh, bỗng chốc thấy bất an.
Cuộc đời y nom xán lạn vẻ vang thật đấy, nhưng nói cho cùng thành phố B là thể diện, chiếc Lamborghini kia cũng thế.
Lớp áo trong của y là thị trấn Thuận Thành nho nhỏ này, mà chỉ cần nghĩ đến việc phải để Hứa Gia Lạc nhìn thấy hết thảy mọi thứ khiến y cảm thấy quẫn bách và bứt rứt.
"Hey!"
Nhưng Hứa Gia Lạc không để y phải chìm đắm trong suy nghĩ ấy quá lâu.
Ngay lúc Phó Tiểu Vũ đang ngơ ngác nhìn lòng sông khô cạn, bả vai y bỗng bị vỗ một cái.
"Đã lâu không gặp cậu nhỉ, Phó Tiểu Vũ."
Phó Tiểu Vũ không sao hình dung nổi cảm xúc lúc này của mình.
Alpha mặc chiếc jacket da màu đen, lưng đeo ba lô mèo to đùng, mái tóc rối tung vì cơn gió phương Bắc.
Người ấy đang cười tít mắt đứng trong bóng đêm nhìn y.
Phó Tiểu Vũ nghĩ, có lẽ mình sẽ mãi mãi không quên cảnh tượng này.
"Hứa Gia Lạc, lâu rồi không gặp."
Phó Tiểu Vũ khá vụng về, bởi vì ngay lúc bật thốt câu này, y bỗng nhận ra với mình ý nghĩa đằng sau của nó chính là: Rất vui khi được gặp anh, Hứa Gia Lạc.
"Cậu ở chỗ này lâu lắm rồi hả?" Hứa Gia Lạc hỏi y: "Có gì chơi vui lắm sao?"
Phó Tiểu Vũ vội vã lắc đầu, đương nhiên là không có.
"Vậy thì cùng đi bộ chút nhé." Hứa Gia Lạc không mấy bận lòng.
Có lẽ vì thái độ của hắn quá đỗi tự nhiên nên Phó Tiểu Vũ cũng sóng vai đi cùng hắn vào trong khu vui chơi.
"Chỗ này bỏ hoang bao lâu rồi?"
Hứa Gia Lạc cảm thấy rất hứng thú.
Trong bóng đêm lờ mờ, hắn nhìn quanh bốn phía rồi đi vài bước, đoạn dứt khoát leo từng bậc cầu thang lên thuyền hải tặc.
Theo từng bước chân của hắn, cầu thang vang lên những tiếng kèn kẹt chói tai, toàn bộ khung sắt cũng khẽ chấn động.
Hứa Gia Lạc không thèm để ý, hắn thản nhiên mở cánh cửa cũ kỹ đã bong tróc sơn của thuyền hải tặc rồi ngồi xuống ghế.
Rất bẩn.
Phó Tiểu Vũ hơi chần chừ một lúc, nhưng sau đó vẫn đi tới lặng lẽ ngồi cạnh Hứa Gia Lạc.
Mùi hương bạc hà thanh mát trên người Alpha nương theo làn gió đêm nhè nhẹ thoảng tới đầu mũi y.
"Tôi cũng không biết.
Hồi tôi còn học cấp hai chỗ này náo nhiệt lắm." Lúc này Phó Tiểu Vũ mới nghiêm túc đáp lời.
Y dừng một chút mới nhẹ nhàng nói tiếp: "Lúc ấy hễ cứ tới mùa hè, ngoài cổng khu vui chơi sẽ có một khu chợ đêm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!