Chương 40: (Vô Đề)

Phó Tiểu Vũ, cậu bị Trác Viễn bỏ thuốc nên mới đột nhiên phát tình.

Cho đến bây giờ, tất cả chứng cứ đã chỉ về đáp án đó.

Nên nói một cách nghiêm khắc, đây đã là vấn đề không cần phải hỏi lại.

Nhưng mà, Phó Tiểu Vũ vẫn trả lời.

Vừa nãy Omega ấy chỉ mất khống chế vẻn vẹn một chốc, sau khi vịn bàn để đứng vững lại, y đã cố gắng kiểm soát mình để duy trì sự trấn tĩnh luôn có.

"Đúng thế." Phó Tiểu Vũ ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Hứa Gia Lạc, nhẹ cất lời: "Nhưng…"

Nói đến đây y vội vàng dừng lại, vẻ mặt bỗng đượm chút do dự.

Phó Tiểu Vũ nói, đúng thế.

Có điều thứ làm Hứa Gia Lạc cảm thấy xoắn xuýt hơn "Đúng thế" chính là y còn nói một chữ "Nhưng" nữa.

Nhưng cái gì?

Những câu từ che giấu đằng sau dường như hàm chứa ngàn vạn khả năng.

Có điều lúc này đương nhiên không phải là thời điểm để truy hỏi đến cùng.

"Xin lỗi…"

Giọng Văn Kha đã khàn quá đỗi.

Lúc sáng khi mới xuất hiện ở trường B nom anh đã tiều tụy mỏi mệt lắm rồi, giờ phút này đây đôi môi Văn Kha đã trắng bệch chẳng chút màu máu.

Anh vùng khỏi vòng tay đỡ của Hứa Gia Lạc, nhưng lại không thể không nhọc nhằn dựa vào cạnh thùng giấy dần dần tuột xuống: "Là tôi đã liên lụy đến cậu, Tiểu Vũ à."

Omega vẫn luôn ngoan cường dẻo dai này dường như đã hoàn toàn sụp đổ, anh ngừng một chút, sau đó đập đầu vào thùng giấy bên cạnh: "Xin lỗi cậu, là lỗi của tôi.

Mục tiêu của Trác Viễn vốn là tôi, vốn nên là tôi…"

Anh cứ thế không ngừng lặp lại những tiếng thì thầm "Xin lỗi", "Vốn là tôi", tựa như sắp lả người đi rồi.

Tim Hứa Gia Lạc nhói đau, lúc này hắn mới muộn màng nhận ra vừa rồi mình đã mất khống chế bèn vội vã kìm pheromone bạc hà cay nồng lại, sau đó đi tới định kéo ông bạn thân đang quỵ ngã trên sàn dậy.

"Văn Kha!"

Nhưng Phó Tiểu Vũ đã nhanh chân bước đến ngồi xổm cạnh Văn Kha, siết vai anh thật chặt: "Anh đang nghĩ vớ vẩn gì đó, mau nhìn tôi đây!"

"Xin lỗi…"

Rốt cuộc Văn Kha cũng không kìm nổi nữa, anh run lẩy bẩy ôm chầm lấy Phó Tiểu Vũ.

Phó Tiểu Vũ cứng người trong thoáng chốc.

Y vốn không thân thiết với người khác, ngay cả Phó Cảnh cũng hiếm khi y thân mật kề vai bá cổ.

Từ nhỏ đến giờ, đây là lần đầu tiên y bị một người cùng giới tính ôm như thế.

A không đúng, lần trước Vương Tiểu Sơn thất tình cộng thêm phải làm việc ba ngày liên tục, cậu ta uống rượu say mèm ôm y khóc lóc.

Phó Tiểu Vũ tức giận đến nỗi cau mày, nhưng vẫn bất đắc dĩ cho Omega thất tình kia một tuần nghỉ ngơi.

Y hít một hơi thật sâu, sau đó cũng trở tay ôm lấy Văn Kha –

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!