Chương 39: (Vô Đề)

Đêm hôm đó Hứa Gia Lạc bận rộn chơi xếp hình lego với Nam Dật.

Mặc dù là bé trai, nhưng Nam Dật lại là fan nhí trung thành của series công chúa Disney, mấy hôm trước bé đã chọn trúng ngay bộ tòa lâu đài băng của công chúa Elsa.

Bộ xếp hình này có đến 700 miếng, Hứa Gia Lạc ngồi trên sàn nhà với con mình xếp đến độ choáng đầu hoa mắt.

Điện thoại vẫn luôn đặt ở bên cạnh, nhưng kể cả Wechat lẫn DingTalk đều không vang lên âm thanh gì nguyên cả một đêm.

Có điều lúc năm giờ sáng, hắn nhận được tin nhắn của Cận Sở bảo chiều nay theo giờ Bắc Kinh sẽ đến thành phố B đón Nam Dật.

Hứa Gia Lạc ngủ không sâu giấc, sau khi đọc được tin nhắn thì chẳng thể ngủ được nữa.

Hắn thơm lên trán cậu con trai đang say ngủ cạnh mình, sau đó rời giường thay cát mèo cho Hạ An rồi ra ban công đứng ngẩn ngơ một lúc.

Rạng sáng mùa đông vẫn giống đêm khuya.

Phía chân trời có mấy vì sao lác đác đang le lói sáng, trên con đường xa xa ngoài ban công đang giăng một lớp băng mỏng.

Sắp đến Tết âm rồi…

Hứa Gia Lạc nhớ hồi cuối thu, hắn còn từng bừng tỉnh giấc vì cơn mưa phùn, sau đó đứng hút thuốc trên ban công vào đêm khuya.

Khi đó hắn vừa về nước mấy tháng, thường xuyên mất ngủ, cũng liên tục co mình trong nhà thẫn thờ chẳng làm gì cả ngày.

Nhưng vì để trốn tránh buổi hoàng hôn cô độc, hắn không thể không ra ngoài tìm bạn bè ăn cơm trước khi bóng tối phủ vây.

Sau khi ly hôn, ban đầu hắn còn định cứ thế hùng hồn trở nên càng lười biếng hơn, càng bất cần đời hơn.

Nhưng lúc gia nhập nhóm Tình cuối, cũng như add DingTalk của Phó Tiểu Vũ, hết thảy đều thay đổi.

Đây chính là một Omega có chữ ký trong DingTalk là "Thái độ nghiêm túc, hiệu suất tối ưu".

Không một ai có thể chán nản dưới tay Phó Tiểu Vũ được – Hứa Gia Lạc chỉ đành mỗi ngày quen với việc rời giường đi làm, phần lớn thời gian là chăm chỉ làm việc, thi thoảng lại phân cao thấp với Phó Tiểu Vũ.

Cuộc sống của hắn dần dần phong phú một cách bất đắc dĩ, đến mức Hứa Gia Lạc bỗng kinh ngạc phát hiện – một hắn đã từng mất ngủ và hút hết điếu thuốc này tới điếu thuốc khác đến độ khàn giọng trong một đêm thu đã thay đổi, thay đổi đến nỗi vô cùng xa thẳm vời vợi.

Sắc trời đột ngột rạng lên, trên đường phố cũng dần có bóng dáng người đi đường.

Hứa Gia Lạc lắc đầu quay về phòng.

Hắn lấy chiếc túi chống bụi đựng áo sơ mi và quần của Phó Tiểu Vũ ra rồi đặt xe đi tới tòa nhà Twin Stars.

Đợi lát nữa còn phải dẫn Nam Dật ra ngoài chơi, chi bằng đi lấy Tesla về trước rồi hẵng đưa quần áo cho Phó Tiểu Vũ.

Lần nào đến biệt uyển Quân Nhã cũng hẵng còn rất sớm.

Hứa Gia Lạc ngồi trong xe gửi một tin nhắn cho Phó Tiểu Vũ, ban đầu hắn định nếu như đầu bên kia không có động tĩnh gì thì chờ một lúc, dù sao cũng không vội vàng.

Nào ngờ Omega lại trả lời rất nhanh: "Tôi ra lấy ngay lập tức đây."

Ba, bốn phút sau, Phó Tiểu Vũ mặc một chiếc áo len màu ngà sữa, chân xỏ dép bông ra đến làn đỗ xe rồi kéo cửa xe Hứa Gia Lạc: "Làm phiền anh rồi."

"Không sao đâu." Hứa Gia Lạc xuống xe đưa túi chống bụi tới.

Thoạt nhìn vẻ mặt Omega khá tiều tụy.

Da Phó Tiểu Vũ rất trắng, thế nên một khi ngủ không ngon, quầng thâm ở bọng mắt lại càng thêm rõ ràng.

Phó Tiểu Vũ không đối mặt với Hứa Gia Lạc, sau khi nhận túi chống bụi y đi vào nhà: "Chờ tôi một lát nhé, tôi lập tức đưa túi ra cho anh ngay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!