Hứa Gia Lạc hơi bực dọc, mà nỗi buồn bực ấy không chỉ nhằm vào Phó Tiểu Vũ mà thôi.
Hắn nhìn chiếc Tesla chẳng thể khởi động được, bỗng chợt rất muốn hút một điếu thuốc.
Sự thay đổi xe của Hứa Gia Lạc dường như có gì đó giông giống với quỹ tích cuộc đời hắn.
Lúc ở Mỹ, xe hắn đứng tên là một chiếc Audi Q5.
Đó là một chiếc xe gia dụng hoàn hảo, giá tầm trung, bình thường lái đến trường đại học cũng sẽ không khiến người ta phải kinh ngạc.
Audi Q5 cũng rất thích hợp khi cả gia đình lái xe ra ngoài đi chơi, nhất là cho một người chồng, người cha đúng mực.
So với những chiếc siêu xe xếp thành hàng trong gara nhà hắn, dường như Hứa Gia Lạc lại giống nước hơn – luôn cố gắng hòa tan trong nhóm vị trí năng lực xã hội của mình.
Trong nhà hắn còn có hai chiếc xe đẹp được đăng ký dưới tên Cận Sở, lúc ra ngoài xã giao cũng chẳng đến nỗi không nở mày nở mặt.
Đương nhiên chuyện này chẳng được coi như hưởng thụ xa xỉ gì cả, bản thân Cận Sở cũng không phải là người tham lam.
Nhiều năm qua, Hứa Gia Lạc vẫn luôn cảm ơn điểm này của Cận Sở, cảm ơn Omega ấy đã không ép buộc hắn điều chi.
Tiêu chuẩn yêu cầu đối với sinh hoạt của Cận Sở cũng chỉ ở mức thoải mái, chứ không phải xa hoa lãng phí.
Thoạt nhìn điều đó không mang ý nghĩa gì, nhưng trong thực tế có rất nhiều Omega gả vào gia đình như hắn sẽ không cho phép hắn được sống thoải mái đến ngần này.
Lúc ly hôn, hắn đã để lại toàn bộ xe và nhà cho Cận Sở.
Sau khi về nước, Hứa Gia Lạc đột ngột nảy ra ý định mua một chiếc Tesla.
Giấc mộng này của thẳng A từng khiến Cận Sở khịt mũi coi thường, nhưng mấy người anh em của hắn lại hô hào rất cool.
Mà thực ra cũng chẳng cool cho lắm.
Những cửa hàng có cột sạc điện siêu tốc trong thành phố B khá ít, cộng thêm không quen mấy với việc chú ý lượng điện, thi thoảng Hứa Gia Lạc lại phải nếm mùi cạn điện một lần –
Giống như một phép ẩn dụ nào đó trong cuộc đời của hắn lúc này đây.
Hứa Gia Lạc không bắt xe ngay mà bình tĩnh đứng chờ.
Xe của hai người đỗ cạnh nhau, dĩ nhiên sáng nay lúc Phó Tiểu Vũ lái xe tới đã đỗ như vậy.
Quả nhiên chưa đầy năm phút sau, Phó Tiểu Vũ đi từ thang máy ra về phía bên này.
"Hứa Gia Lạc." Phó Tiểu Vũ cất tiếng chào hắn, đoạn làm như không có chuyện gì nói: "Sao anh vẫn chưa đi?"
"Không đi được." Hứa Gia Lạc đứng tựa vào cửa xe Tesla, rất bình tĩnh: "Hôm qua cậu không sạc điện giúp tôi à Phó Tiểu Vũ?"
"À, tôi nhớ là tôi…" Phó Tiểu Vũ đi tới cột sạc điện, lại nhìn ổ cắm của Tesla, sau đó lập tức nói: "Có thể là do tôi không cắm chặt rồi."
Y nói câu này rất nhẹ nhàng và rất nhanh, đoạn mau chóng ngẩng đầu lên: "Là do tôi không cẩn thận, thật sự ngại quá.
Hay thế này đi, để tôi tiện đường đưa anh về nhé."
Lúc này đây, Omega khó có thể che giấu được ánh sáng lấp lánh trong mắt mình.
Y cao giọng hơn một chút, hỏi: "Nay là thứ sáu, hay là… Hứa Gia Lạc này, vừa lúc chúng ta cùng ăn bữa tối nha?"
Y lúc thì "Tiện đường", khi lại "Vừa lúc", nhưng thế càng chứng tỏ rằng điều này không hề vừa lúc, cũng chẳng tiện đường.
"Phó Tiểu Vũ…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!