Đến lúc quay về phòng bệnh, trên tay Hứa Gia Lạc không chỉ cầm hai cái túi nhựa lớn mà lưng còn đeo một chiếc ba lô dạng leo núi to đùng.
Vốn dĩ Alpha này luôn có dáng vẻ lười biếng cà lơ phất phơ, bình thường khi đi làm cũng chỉ mang điện thoại và kẹp chiếc MacBook là xong, nên dáng vẻ túi to túi nhỏ trên người hắn lúc này trông khá buồn cười.
Lần này sau khi về nhà hắn cũng đeo cặp kính dự bị, có điều là gọng kim loại.
"Hai người họ đi cả rồi à?"
"Ừ, mới đi không lâu đâu." Phó Tiểu Vũ chẳng hề nghĩ ngợi gì, y thẳng thắn giơ tay mở túi nhựa ra.
Y khá giống Hạ An ở một điểm, đó là có thể biết được trong túi nào có đồ ăn bằng trực giác.
Hứa Gia Lạc lại mang cho y một hộp càng cua ngâm rượu to, bốn con sò hấp miến sốt tỏi thơm ngào ngạt.
Có lẽ vì lần trước món rau hổ trộn và cháo bị lạnh nhạt, thế nên lần này Hứa Gia Lạc đã đổi thành đậu nành ướp nước muối và canh trứng gà.
Trong chiếc túi khác là một quả bưởi vỏ đỏ cùng một túi măng cụt, và cả Coca không đường Phó Tiểu Vũ chọn.
Hứa Gia Lạc còn mang theo cho mình một lon bia Heineken.
Alpha ấy đã chuẩn bị một bữa khuya thật thịnh soạn, cứ như định ăn cơm lúc đi dã ngoại trong bệnh viện vậy.
"Phó Tiểu Vũ này, bên trong còn đau không?"
Hàn Giang Khuyết và Văn Kha đã đi rồi, Hứa Gia Lạc không còn giữ khoảng cách nữa.
Hắn xốc chăn trên giường bệnh lên, sau đó dùng tay sờ bụng Omega cách một lớp áo bệnh nhân.
"Không đau nữa rồi." Phó Tiểu Vũ đang định xuống giường, nhưng lập tức ngừng lại vì động tác của Alpha.
Y ngửa đầu trả lời: "Hoàn toàn không còn đau nữa, chỉ hơi đói thôi."
Hứa Gia Lạc thấp giọng cười một tiếng, sau đó bất ngờ xoa tóc Omega cho rối bù lên, tiếp theo mới hít một hơi thật sâu rồi buông Phó Tiểu Vũ ra: "Tôi đi rửa tay để bóc vỏ cua cho cậu đây."
Thực ra động tác của hắn khá lộn xộn, nhưng chẳng hiểu sao Phó Tiểu Vũ có thể cảm thấy Hứa Gia Lạc chẳng còn nóng nảy như trước đó nữa.
Sau một chuyến ra ngoài hứng gió lạnh, dường như tâm trạng Alpha này đã tốt hơn nhiều.
Trên giường bệnh có thể đặt một chiếc bàn ăn nhỏ lên, Hứa Gia Lạc và Phó Tiểu Vũ cùng ngồi xếp bằng trên giường bắt đầu ăn.
Một đĩa càng cua to đã được bóc vỏ xong, ăn được một lúc Phó Tiểu Vũ cũng xơi tuốt cả trứng hấp và một lon Coca không đường.
Quả thực y đã thèm ăn hơn, đến mức chính Phó Tiểu Vũ cũng suýt nữa là quên ngay trước kỳ phát tình này mình vẫn là một Omega khống chế mức độ ăn uống nghiêm ngặt.
Hai người ăn tiệc xong lại nhức đầu vì quả bưởi.
Trước đó khi mua bưởi Hứa Gia Lạc hơi lơ đễnh, nên bây giờ ngồi trong phòng bệnh nhìn một quả bưởi to còn nguyên đai nguyên kiện, hắn không khỏi bắt đầu nghĩ xem nên làm thế nào mới có thể ăn được.
"Không có dao thì không được đâu, nếu không coi như vứt luôn quả bưởi đấy." Phó Tiểu Vũ đề nghị.
"Vậy không được." Hứa Gia Lạc bỗng nổi cáu: "Nhất định đêm nay tôi phải xử lý nó."
Dĩ nhiên là hắn đã hạ quyết tâm gây khó dễ cho quả bưởi, bèn dùng tay cố tách nó ra.
"A… Đù má, thứ quỷ gì thế này." Hứa Gia Lạc vừa ra sức vừa mắng.
Bưởi không giống quýt, vỏ bưởi dày đến một, hai centimet, nếu ương bướng dùng tay bóc là chuyện khó như đi ngược lên trời.
Trên hai cánh tay của Alpha rần lên gân xanh, thậm chí hắn còn không thể kìm nén vẻ mặt nổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!