Lần thành kết này vừa cương quyết vừa thô lỗ, Hứa Gia Lạc hoàn toàn không chừa chút không gian né tránh nào cho Phó Tiểu Vũ.
Hắn ghì chặt Omega dưới thân, mãi đến khi người ấy hoàn toàn bị hắn ký hiệu triệt để.
Phó Tiểu Vũ nhắm nghiền mắt mà vẫn cảm thấy đất trời quay cuồng, trọn châu thân dường như chẳng còn thuộc về mình nữa…
Đâu là khoảnh khắc thực sự đạt đến đỉnh cực khoái?
Phó Tiểu Vũ mệt lả nghĩ, có lẽ là giây phút Hứa Gia Lạc nói "Mẹ kiếp cậu thật xinh đẹp".
Chính thời điểm ấy y trở nên hoàn toàn mềm nhũn, cũng tựa như một bãi bùn ướt nhão.
"Phó Tiểu Vũ, cậu đổ nhiều mồ hôi quá."
Tôi biết chứ.
Phó Tiểu Vũ sầu não nghĩ, nhưng y chẳng còn tí sức nào để mở miệng.
Y rất hay đổ mồ hôi, nên bản thân cũng để ý đến chuyện này.
Hễ vào mùa hè mỗi ngày y lại nghiêm túc tắm hai lần, chỉ là lúc này y không còn sức để đứng dậy tắm rửa nữa.
Hứa Gia Lạc thấp giọng cười một tiếng.
Mặc dù là Omega nhưng phần bụng dưới của Phó Tiểu Vũ vẫn có một lớp cơ mỏng do vận động lâu dài, đương nhiên đây là một vóc người xinh đẹp hoàn hảo.
Nhưng ở chiếc bụng ngầu như thế lại có một chiếc rốn tròn tròn xinh xinh.
Trong chiếc rốn, đang đựng một chút nước.
Hứa Gia Lạc ngắm một chút, bỗng nhiên cúi người liếm sạch chút mồ hôi trên rốn Omega.
"Ưmm…" Phó Tiểu Vũ nhỏ giọng rên một tiếng, không nhịn được mở cặp mắt mơ màng ra.
Đầu lưỡi của Alpha nong nóng đang liếm phần bụng mẫn cảm của y như động vật ăn thịt.
Bởi vì hành động này quá kích thích, bụng Phó Tiểu Vũ bỗng sôi ùng ục, nghe vô cùng xấu hổ trong căn phòng yên tĩnh.
Đúng là y đói rồi.
"Chờ tôi một chút."
Hứa Gia Lạc không nhịn được cười, sau khi nói xong vội vàng nhảy xuống giường.
Thời tiết này khiến ngay cả Alpha cũng cảm thấy lạnh quá đỗi, có điều hình như Hứa Gia Lạc rất vui, hắn để trần người run run chạy ra khỏi phòng ngủ.
Chỉ qua năm, sáu phút, chỉ nghe một chuỗi bước chân vội vàng vang lên, Alpha xông vào phòng với một luồng gió lạnh.
"Nào nào." Hứa Gia Lạc vừa cầm bát vừa kéo Omega dậy.
"Anh nấu lúc nào thế Hứa Gia Lạc?" Phó Tiểu Vũ giật mình hỏi.
"Lúc vừa gọi McDonald tôi tiện tay nấu cháo luôn, may đây là nồi giữ nhiệt nên qua hồi lâu vẫn không bị nguội."
Hứa Gia Lạc rất thản nhiên, rõ ràng là lúc gọi đồ ăn hắn nhận ra Phó Tiểu Vũ sẽ không ăn McDonald nên mới chuẩn bị cháo từ sớm.
Hắn đưa bát cháo cho Phó Tiểu Vũ, sau đó lấy chiếc bàn nhỏ dưới giường ra để đặt bát lên trên.
Trên bàn có một bát cháo trắng nhỏ, một đĩa dưa muối, và cả hai quả trứng gà luộc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!