"Cục cưng à con giúp bố một chuyện nhé, con lên lầu xem có phải mèo chạy lên trên đó không."
Hứa Gia Lạc nói một câu để bé Nam Dật đi lên lầu hai, sau đó vội vàng quay lại phòng khách, Phó Tiểu Vũ vẫn còn trốn ở ghế sô pha.
Thời gian có hạn, Hứa Gia Lạc chẳng kịp nói gì, chỉ khom lưng bế toàn bộ Omega lẫn chăn lên, sau đó chạy vào phòng ngủ chính rồi khóa cửa lại như ăn trộm.
Qua hồi lâu Phó Tiểu Vũ mới đỏ mặt chui nửa người ra khỏi chăn.
Có lẽ tình huống vừa rồi thực sự khiến y quá bối rối, đến giờ vẫn siết chặt quần lót của hai người trong tay không biết làm thế nào.
Hứa Gia Lạc giật lấy quần lót ném vào trong giỏ đựng đồ ở một góc vắng, sau đó vừa lục tìm tủ quần áo vừa bình tĩnh nói: "Để tôi tìm một bộ đồ ngủ mới cho cậu, tôi cũng phải thay cái đã, cọ khó chịu quá."
"…"
Ban đầu Phó Tiểu Vũ không hiểu Hứa Gia Lạc đang nói cái gì, nhưng ngay sau đó mặt y đột ngột đỏ bừng lên –
Alpha dứt khoát cởi tuột quần ngủ rồi giẫm dưới chân ngay trước mặt y, để lộ đôi chân thon dài.
Bởi vì sáng sớm có phản ứng và còn không mặc quần lót nên quả đúng là, đúng là bị cọ xát thật.
Đây là lần đầu tiên Phó Tiểu Vũ nhìn thấy hết sạch sành sanh như thế… Ngón chân y bất chợt co quắp lại.
Tốc độ thay quần áo của Hứa Gia Lạc cực kỳ nhanh chóng, chỉ sau mười mấy giây đã mặc xong bộ đồ ngủ.
Đúng lúc này ngoài cửa truyền đến giọng trẻ con non nớt của Hứa Nam Dật: "Bố ơi! Bố ở đâu rồi? Mèo không trên lầu hai đâu ạ!"
"Bố đến ngay đây." Hứa Gia Lạc quay đầu vội vàng hô một tiếng.
Có lẽ vì chê Phó Tiểu Vũ mặc quá chậm, hắn bỗng đi tới bên cạnh.
Phó Tiểu Vũ vừa mặc quần lót được một nửa thì Hứa Gia Lạc đã khom lưng cài từng cúc từng cúc áo ngủ cho y.
Mùi hương trên người Alpha thật lộn xộn, vị bạc hà thanh mát hòa lẫn hơn mùi ngọt ngào của Tử la lan, trong đó còn thoang thoảng vị tanh nồng, đương nhiên là mùi còn lưu lại sau cuộc hoan hảo tối qua của hai người họ.
"Hứa Gia Lạc," Phó Tiểu Vũ cảm thấy người mình rung động đến lạ, nhưng sau đó lại vờ như không có chuyện gì: "Nam Dật đã ở đây, tôi…"
Y hơi bứt rứt.
Về tình về lý, hẳn là y nên tránh đi.
"Không sao đâu."
Hứa Gia Lạc dừng một chút, lúc nói ra ba chữ này trong ánh mắt của hắn bỗng lóe lên chút mệt mỏi rã rời.
Nhưng ngay sau đó hắn lập tức xoa trán giấu vẻ mỏi mệt rồi tiếp tục nói: "Tôi vừa dành thời gian nhắn tin cho A Mông, cậu ta sẽ thu xếp và lái xe đến đón Nam Dật ngay, nhiều lắm là 40 phút thôi.
Thay xong rồi đúng không?"
Hắn nhìn Phó Tiểu Vũ, sau đó không đợi Omega đáp lời đã bế y lên rồi bình tĩnh cúi đầu nói: "Cố nhịn một lúc, để tôi ăn sáng cùng Nam Dật trước được không?"
"… Được."
Phó Tiểu Vũ nói.
Không ngờ Hứa Gia Lạc lại hỏi mình "Có thể ăn sáng cùng Nam Dật được không".
Trong nháy mắt đó, tim Phó Tiểu Vũ thật sự đập thình thịch dữ dội.
Y làm quản lý lâu như vậy, kỹ năng phải thành thạo vững vàng nhất chính là Prioritize, phải liệt kê sắp xếp từng chuyện phức tạp theo mức ưu tiên nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!