Phó Tiểu Vũ run lẩy bẩy trong lòng Alpha rất rất lâu.
Y không thể nói được bất cứ câu nào, chỉ biết run rẩy mãi, run không có điểm dừng.
"Tôi biết." Alpha vẫn luôn ôm y thật chặt, vỗ về tuyến thể sau cổ đã dần xẹp xuống thật dịu dàng từng chút từng chút một, thấp giọng nói: "Đừng sợ, đừng sợ."
Rõ ràng y không hề nói gì, nhưng dường như Hứa Gia Lạc hiểu hết.
Phó Tiểu Vũ vẫn cho rằng mình đủ dũng cảm –
Là y đã quyết định gọi cho Hứa Gia Lạc, là y nói "Đã nghĩ kỹ rồi", là y muốn Hứa Gia Lạc dẫn mình đi trải nghiệm những quang cảnh chưa từng thấy lần nào.
Nhưng hóa ra y vẫn sẽ sợ hãi.
Phó Tiểu Vũ theo đuổi Hàn Giang Khuyết đã nhiều năm, mặc dù Phó Cảnh cũng hết sức ủng hộ, nhưng thi thoảng ông ta lại gọi điện thoại vặn hỏi xem y có từng lên giường với Hàn Giang Khuyết không.
Đương nhiên ý nghĩa của việc này là để xác nhận, xác nhận xem trước khi lấy được lời hứa hẹn kết hôn liệu y có tùy tiện trao cơ thể mình ra không.
Nom Phó Tiểu Vũ mạnh mẽ tự chủ là thế, nhưng sự nghiêm khắc của tuổi thơ ấu vẫn luôn theo như hình với bóng đến giờ.
Y chưa hề thật sự thoát khỏi sự kiềm chế của Phó Cảnh với bản thân mình, mãi đến đêm nay…
Sau đêm nay, hết thảy mọi thứ đã hoàn toàn khác.
Y đã lựa chọn truy tìm dục vọng của mình, đó chính là đi trên con đường ngược chiều với kỳ vọng của cha ruột.
Trên con đường này chỉ có mình y bước tiếp, một mình chiến đấu, cũng bởi thế mà đã định phải cô độc.
Hạnh phúc hay bất hạnh chỉ có mình y hoàn toàn gánh chịu.
Y không thể nào hoàn toàn dũng cảm được, thậm chí còn muốn chỉ cần được cuộn mình trong lòng Hứa Gia Lạc một lúc thôi…
Alpha ấy đã cho y ký hiệu tạm thời đầu tiên trong cuộc đời.
Phó Tiểu Vũ bỗng nghĩ, nhiều năm sau, liệu Hứa Gia Lạc có còn nhớ đến mình không? Sẽ còn nhớ tới lần đầu tiên của một Omega vụng về mà im lặng như mình ư?
Suy nghĩ ấy làm y cảm thấy yếu đuối chưa từng có.
….
Hứa Gia Lạc mãi chờ cho đến khi cơ thể Omega trong ngực mình vơi bớt run rẩy, sau đó mới nâng mặt Phó Tiểu Vũ lên nhẹ giọng hỏi: "Có phải còn khó chịu không?"
Phó Tiểu Vũ lắc đầu.
Thực ra thì vẫn đau, nhưng y không có ý định nói ra.
Lúc Hứa Gia Lạc ôm, y mới nhận ra vừa rồi mình cắn mạnh đến thế nào, chỗ xương quai xanh của Alpha đã bị y để lại mấy dấu răng rướm máu.
Phó Tiểu Vũ dùng tay dè dặt sờ sờ chỗ đó, y không dám trực tiếp sờ lên vết thương mà chỉ chạm vùng da xung quanh.
Phó Tiểu Vũ cảm thấy rất ân hận, rõ ràng Alpha đang thỏa mãn nhu cầu của bản thân y, thế mà y lại đi cắn hắn.
"Hứa Gia Lạc…"
"Không sao đâu." Nhưng y còn chưa nói xong, Hứa Gia Lạc đã dứt khoát cắt lời.
Phó Tiểu Vũ chỉ đành giữ im lặng.
Sau khi khôi phục một tia lý trí từ cơn dục tình cuồng nhiệt, y mới nhận ra việc hai người họ ở chung với nhau đột ngột đến cỡ nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!