Mấy ngày kế tiếp, Phó Tiểu Vũ hoàn toàn không xuất hiện.
Chuyện xảy ra trên tầng cao nhất của tòa nhà Twin Stars thuộc về tập đoàn IM, nhưng các nhân viên dự án Tình cuối của công ty LITE chẳng hay biết gì về mấy chuyện đó.
Đối với họ, điều đáng sợ nhất là việc sếp không ở đây vốn phải là một cơ hội khiến mọi người có thể nhân dịp mà thở phào một hơi, nhưng sự thật lại không phải như thế.
Sắp đến ngày Tình cuối lên sàn, buổi tuyên truyền quan trọng nhất được tổ chức vào tuần sau –
Đến lúc đó, LITE sẽ tổ chức hoạt động khởi động ở hội trường lớn tại đại học B, hoan nghênh các sinh viên của những trường đại học trong thành phố B đến làm nhóm người sử dụng đầu tiên dùng thử app.
Ban đầu thiết kế của buổi tuyên truyền này do Văn Kha và Hứa Gia Lạc cùng đề xuất.
Quần thể sinh viên đại học vừa hay là nhóm đối tượng có độ nhiệt tình lớn nhất với chuyện yêu đương, mức độ tự do cũng cao nhất, hoàn toàn phù hợp hoàn mỹ với mục tiêu người sử dụng Tình cuối.
Huống chi tầng lớp sinh viên ở độ tuổi này cũng có sức truyền bá và ảnh hưởng lớn nhất đối với dư luận trên internet.
Mặc dù Văn Kha và Hứa Gia Lạc không học ngành tiếp thị truyền thông, nhưng xuất phát từ tình cảm với sản phẩm của bản thân mình, kế hoạch tuyên truyền mà hai người họ nghĩ ra quả thật không tệ.
Nhưng có kế hoạch chỉ là một chuyện, còn làm thế nào để thật sự thực hiện kế hoạch lại là thời điểm cần thử thách năng lực thực thi và thu xếp tài nguyên.
Kỳ thực ai ai cũng biết rằng, đến bước thực hiện này, giám đốc Phó mới là vị vua chân chính.
Nhưng nào ngờ ngay chính lúc này, Phó Tiểu Vũ lại không đến.
Văn Kha khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, thật sự anh không hề phong phú tài nguyên trên phương diện truyền thông.
Dù là sếp lớn, nhưng chính anh cũng tự biết mình chưa đủ, nên phải dùng biện pháp khá ngốc nghếch là liệt kê các bên truyền thông truyền thống và truyền thông xã hội ra một bảng rất dài, sau đó dẫn người đến nói chuyện và thuyết phục từng nơi từng nơi một.
Biện pháp này không tốn năng lực tài nguyên, mà phải chịu khó và gắng sức rất nhiều.
Văn Kha đang mang thai, nhưng mỗi ngày vẫn kiên trì đến công ty, đương nhiên những người khác cũng phải cố gắng gấp bội.
Đến ngay cả Hứa Gia Lạc cũng bận rộn không ít so với ngày thường.
Phong cách của Phó Tiểu Vũ mạnh mẽ dứt khoát như sấm sét, còn của Văn Kha lại dịu dàng như dao nhọn.
Hóa ra cho dù phong cách của sếp lớn như thế nào thì kết quả mà nhân viên vĩnh viễn không thoát được chính là tăng ca.
Đến cả Tiêu Vân, người bình thường không chịu nổi Phó Tiểu Vũ nhất một ngày nọ cũng đột nhiên than thở: "Giám đốc Phó có ở đây thì tốt quá.
Nếu anh ấy ở đây, mặc dù mệt mỏi thật đấy, nhưng vẫn cảm thấy mình một mực vùi đầu bận rộn.
Vùi đầu ứng phó với một mình anh ấy vẫn tốt hơn, dù sao có giám đốc Phó trấn giữ thì kết quả tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm, như thế tự dưng lại rất có cảm giác an toàn."
Lý Tinh Tinh cười một tiếng trào phúng: "Tôi thấy chú lên cơn Stockholm rồi đấy.
Chứ còn tôi thì vẫn thấy giám đốc Văn tốt hơn, ít nhất trong mắt anh ấy tăng ca là chúng ta đang "Chịu khổ", nên vẫn cho thêm ít bồi thường, gọi ship thêm nhiều đồ ăn trà sữa nọ kia.
Chứ còn giám đốc Phó á, tăng ca chính là chuyện đương nhiên."
"Hầy, dù sao tôi vẫn hơi nhớ sếp Phó." Hồ Hạ nằm nhoài trước máy tính, cậu ta cảm thấy lòng mình hơi phức tạp, lại thở dài bảo: "Mấy anh nói xem rốt cuộc giám đốc Phó đi đâu rồi chứ?"
….
Quả thật là Phó Tiểu Vũ đã cắt đứt toàn bộ liên lạc.
Mấy ngày hôm nay, trong điện thoại cá nhân của y không ngày nào là không có tin nhắn liên quan tới công việc được gửi đến.
Về sau y thấy phiền, bèn bỏ tất cả số của những quản lý và tổng thanh tra của tập đoàn IM vào danh sách đen.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!