Chương 2: (Vô Đề)

Hứa Gia Lạc thừa biết đám người kia cứ hết chuyện tới tới lui lui bên này là muốn làm gì.

Hắn hiểu suy nghĩ của thẳng A nhất.

Trong phạm vi một trăm dặm xuất hiện mùi hương của Omega cấp A, tất cả thẳng A, bất kể là có gia đình hay chưa đều sẽ khịt khịt mũi hai lần, đây chính là bản năng của thẳng A.

Nói thật, thẳng A chính là họ chó trong nhân loại.

Mà cái hóng hớt của đám thẳng A ngốc nghếch vụng về thế đấy, Hứa Gia Lạc có thể tưởng tượng mọi chuyện phát triển thế nào.

Lão Đoàn đưa một chai nước đến trước, sau đó quay về đắc ý nói với A Mông: Người đang nói chuyện với anh Hứa là một Omega xinh đẹp, mùi thơm ơi là thơm.

Thế là A Mông nói: Để tao đến xem.

Lại đưa một bình nước đến.

Sau đó A Mông quay về nói với Đại Ninh: Người đang nói chuyện với anh Hứa là một Omega xinh đẹp, mùi thơm ơi là thơm.

Đại Ninh nói: Để em cũng đến xem xem.

Lại thêm một bình nước.

Cứ thế mà suy ra, vòng tới vòng lui, mãi đến khi tất cả mọi người nhìn thấy Phó Tiểu Vũ trông như thế nào mới thôi.

Thật sự chẳng đến nỗi nào.

Hứa Gia Lạc nghĩ thế đấy.

Một mặt hắn nghĩ đám người này chẳng biết tính cách của Phó Tiểu Vũ đáng ghét đến thế nào, một mặt khác lại nghĩ – Cũng đâu có đẹp lắm đâu.

Đúng lúc này Phó Tiểu Vũ trước mặt hắn đang tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào màn hình MacBook, thế là Hứa Gia Lạc điềm nhiên quan sát một lúc.

Thực ra Hứa Gia Lạc vốn thường xuyên quan sát Phó Tiểu Vũ.

Nhưng tuyệt đối không phải xuất phát từ suy nghĩ kỳ quái gì.

Làm một vị tiến sĩ ngành nhân loại học, bí mật quan sát là kỹ năng vốn có của hắn.

Hắn thích quan sát đủ loại mẫu Omega, xem lối ăn mặc của họ, cách ăn nói, tướng mạo – Quan sát chính là đường tắt để thể nghiệm và theo dõi sinh mệnh.

Mặc dù trong nhóm Omega, vóc dáng của Phó Tiểu Vũ có thể coi là cao gầy, nhưng bởi vì mảnh mai nên khi nhìn thoáng qua vẫn cảm thấy y còn vương chút cảm giác yếu đuối.

Đầu Phó Tiểu Vũ nhỏ nhắn, thậm chí Hứa Gia Lạc còn cảm thấy có lẽ gương mặt kia chỉ nhỏ bằng bàn tay hắn.

Phó Tiểu Vũ gầy, gầy từ đầu đến chân, không tấc nào bỏ sót.

Trong cuộc sống thực tế, để có dáng người như người mẫu thế này phải chịu sự quản lý nghiêm ngặt như trong địa ngục mới làm được.

Hứa Gia Lạc gần như có thể tưởng tượng được vẻ mặt ghét bỏ khi người này nhìn thấy carbonhydrate.

"Tôi cảm thấy bắt đầu từ trang thứ ba còn có rất nhiều thứ cần điều chỉnh."

Hứa Gia Lạc đang quan sát được một nửa, Phó Tiểu Vũ bỗng ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Vốn đây là một khoảnh khắc khá lúng túng, nhưng Hứa Gia Lạc lại là tay già đời trong việc quan sát.

Hắn không hề căng thẳng, cũng tuyệt đối không vội vàng dời mắt mà bình thản cất lời: "Cậu nói kỹ hơn chút xem nào."

"Tôi cảm thấy từ câu 38 đến câu 42 đều rất rườm rà, liệu có thể xóa bỏ không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!