Chương 19: (Vô Đề)

Trên bầu trời đêm phía xa xa bỗng lóe lên pháo hoa lấp lánh.

Phó Tiểu Vũ đứng dậy, giây phút nhìn về phía chân trời y mới muộn màng nhận ra rằng, đã 0 giờ rồi…

Lại là một năm mới đến.

Hứa Gia Lạc cũng đứng dậy phủi phủi tuyết trên người, hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua Phó Tiểu Vũ rồi bỗng giơ tay ra cướp lấy điếu thuốc trên miệng Omega.

"Rồi, thử một ngụm là được." Hắn bóp tắt thuốc lá sau đó nhanh nhẹn ném vào thùng rác: "Không còn sớm nữa, nhà cậu ở đâu thế? Để tôi gọi xe đưa cậu về."

"Biệt uyển Quân Nhã ở khu Bắc thành phố."

"Ồ?"

Hứa Gia Lạc hơi nhíu mày, trong đôi mắt có ít nhiều kinh ngạc không che giấu được.

Quân Nhã được xem như khu căn hộ cao cấp của thành phố B, trong đó chỉ toàn biệt thự, căn rẻ nhất cũng phải đến hơn năm, sáu mươi triệu tệ.

Hai người họ đã trò chuyện nhiều về bối cảnh gia đình như vậy, sao hắn lại không đoán được rằng đây không phải là chỗ ở mà người có gia cảnh như Phó Tiểu Vũ có thể chi trả được, càng không phải là nơi mà Phó Tiểu Vũ chỉ mới bắt đầu công việc mấy năm có thể dùng sức của mình để mua nổi.

Có lẽ Phó Tiểu Vũ vẫn còn chìm trong men say, y không nhận ra sự ngẫm nghĩ trong mắt Hứa Gia Lạc, chỉ cúi đầu mở app trong điện thoại rồi nghiêm túc đưa cho Hứa Gia Lạc nhìn: "Còn phải chờ lâu lắm."

Giờ cao điểm của đêm tết dương lịch quả thật kéo dài quá lâu.

"Tôi biết." Hứa Gia Lạc mỉm cười: "Tôi gọi lái xe trong nhà tới."

Nói đoạn hắn đưa Phó Tiểu Vũ đến một nơi tránh gió, sau đó mới bắt đầu gọi điện thoại.

Dẫu cho hôm nay là đêm năm mới, xe hắn gọi vẫn đến rất nhanh.

Chỉ mười bảy mười tám phút sau, đã thấy bóng một chiếc xe màu đen chạy từ cuối đường chậm rãi dừng trước mặt họ.

Phó Tiểu Vũ hơi sửng sốt quay đầu lại nhìn Hứa Gia Lạc một cái, nhưng cũng không nói gì.

Thật ra y vẫn lờ mờ biết được Hứa Gia Lạc có gia thế không tầm thường.

Thoạt nhìn Alpha này không giống như những công tử ca bình thường – Hắn lái chiếc Tesla không tính là xe sang, đi làm rất ít đeo đồng hồ nổi tiếng, thậm chí bình thường còn hay đi với nhóm Hồ Hạ đến những quán ăn bình dân rẻ tiền.

Nhưng vẻ thoải mái tự do trên người hắn, cộng thêm thái độ ngạo mạn với tiền bạc toát ra trong lúc lơ đãng chỉ có thể là khí thế mà người rất đỗi dư dả mới có được.

Thậm chí hắn còn xem thường không thèm biểu hiện ra bất cứ dấu vết gì của tiền tài.

Có đôi khi nhìn thấy người ta sống được nhẹ nhàng thoải mái như thế, bạn sẽ rất khó để không cảm thấy việc bản thân cố gắng leo lên là vô cùng nhỏ bé.

……

Hứa Gia Lạc không để tài xế xuống xe, hắn tự mở cửa xe cho Phó Tiểu Vũ sau đó khách sáo chào hỏi với người lái: "Ấy chú Vu, ngại quá, hôm nay còn phải phiền chú đến một chuyến.

À đúng rồi, cha cháu không ở thành phố B ạ?"

"Mộ Dung tiên sinh không ở đây." Tài xế cũng rất quen với hắn, nên ông ngồi trong xe cười đáp lại.

Lúc này Phó Tiểu Vũ đã ngồi vào xe rồi, y mới chậm chạp nhớ ra, bèn hỏi Alpha đang đứng ngoài: "Hứa Gia Lạc, anh không cùng về hả?"

"Không đâu, lát nữa tôi phải về xem Văn Kha thế nào." Hứa Gia Lạc cúi xuống nhìn y: "Đến nhà thì gửi 1 cho tôi nhé."

"Chú Vu, phiền chú lái chậm chút ạ, bạn cháu uống hơi nhiều." Hứa Gia Lạc lại lập tức nhớ ra gì đó, dặn dò tài xế thêm một câu: "Còn nữa, chú đừng bảo với cha là cháu đã từng xuất hiện nha."

Họ cứ thế xa nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!