Chương 18: (Vô Đề)

"Lạnh không?" Hứa Gia Lạc hỏi Phó Tiểu Vũ: "Hay là quay lại quán bar ngồi đi?"

Phó Tiểu Vũ lắc đầu, không hiểu ý của y là không lạnh hay không muốn quay lại.

Hứa Gia Lạc thấy y không nhúc nhích gì thì chỉ đành bất đắc dĩ về Bespoke lấy áo khoác của hai người ra, kế đó choàng áo lông lên người Phó Tiểu Vũ.

Nhắc đến cũng khá buồn cười, một Omega cao gầy như Phó Tiểu Vũ lại có thể cuộn mình thành một cục tròn vo nho nhỏ khi ngồi xuống.

Nom y khá giống Hạ An, bình thường thoạt nhìn cứ như một cục mèo bự chảng lông xồm, nhưng hễ tắm một cái là sẽ nhìn ra cân nặng thật sự.

Lúc nghĩ thế Hứa Gia Lạc không khỏi nhẹ mỉm cười.

Hắn cũng ngồi xổm xuống sát bên người Phó Tiểu Vũ, hai người cùng ngắm nhìn bông tuyết mịn màng bay lượn trên không trung rồi nhẹ nhàng đáp xuống.

"Là Omega… Thì nhất định phải nũng nịu hả?"

Phó Tiểu Vũ cúi đầu rầu rĩ nói.

Y say lắm rồi, say đến độ đầu óc chậm chạp, nhưng cũng bởi thế mà rất nhiều cảm xúc bình thường chẳng thốt nổi nên câu giờ bỗng có thể nói ra.

Alpha lại cười, chất giọng của hắn trầm và thấp, khi cười rất quyến rũ: "Phó Tiểu Vũ này, có phải cậu luôn luôn cảm thấy Omega yếu ớt nũng nịu là vì để lấy lòng Alpha không? Nếu đã liên tưởng đến ý nghĩa này của việc lấy lòng thì đương nhiên cậu sẽ cho rằng nũng nịu là một chuyện rất xấu mặt – Dường như chỉ nũng nịu thôi đã chứng tỏ người đó không đủ mạnh mẽ, không đủ độc lập, nên cậu càng chống cự, đúng không?"

Phó Tiểu Vũ giữ im lặng không phản bác gì.

"Thay đổi suy nghĩ nhé." Hứa Gia Lạc nói: "Nếu Omega muốn mua một chiếc xe, nhưng tự mình mua không nổi, cần phải dựa vào việc làm nũng mới có được, vậy quả thật đó chỉ là lấy lòng thấp kém, đương nhiên điều này cũng chẳng có gì đáng trách.

Nhưng nếu một Omega chỉ vì thích Alpha nên mới không kìm lòng nổi muốn làm nũng thì sao? Giống như mèo sẽ ngửa bụng ra với con người, chẳng lẽ nó có suy nghĩ muốn chủ cho mình thức ăn đắt đỏ hơn chút? Không, nó chỉ muốn được vuốt ve mà thôi.

Con người cũng chẳng phức tạp hơn loài mèo là bao, việc nũng nịu chỉ là dáng vẻ cảm xúc chân thực biểu hiện ra bên ngoài của "Muốn được thân mật" thôi."

"Cậu phải hiểu rằng, một Alpha sẽ bị chinh phục bởi nũng nịu không phải vì lúc ấy lòng anh ta cảm thấy Omega là kẻ yếu, mà là vì anh ta thích Omega ấy, thích việc Omega đang dùng tay chân, dùng ngôn ngữ để nói cho mình hay – "Em thích anh, em muốn được gần gũi với anh".

Con mẹ nó chuyện này quá hấp dẫn.

Đây mới chính là nguyên nhân sâu xa của việc bị chinh phục."

Phó Tiểu Vũ ngồi dưới đất, chợt thở dài một hơi.

Trong khoảnh khắc ấy, có nỗi muộn phiền nhẹ bẫng chợt hiện lên trong lòng Phó Tiểu Vũ, nhưng ngay lập tức y lại cảm thấy thoải mái khó tả.

Có lẽ là vì chỉ từ miệng Hứa Gia Lạc y mới có thể nhìn thấy một mặt khác trong quan hệ hai giới tính.

Không còn nặng nề, không nhiều đạo đức, cũng chẳng nhiều thực tế.

Tình yêu như lời Hứa Gia Lạc nói – Là ngọt ngào, là thân mật, thậm chí còn trong trẻo hài hước… Thật khiến người ta ngóng trông.

"Thực ra người theo chủ nghĩa hoàn mỹ giống cậu còn có một đặc trưng lớn nhất đó chính là, cậu sẽ nội hóa hết tất cả cảm xúc.

Tại sao cậu lại có thành kiến như thế với làm nũng, bởi vì nó là một lại cảm xúc ngoại hóa.

Mà điều này chẳng qua chỉ là một phương diện bé nhất không đáng nhắc đến.

Phó Tiểu Vũ, cậu hãy nghĩ kỹ một chút xem, cậu đang chống lại sự tồn tại của rất nhiều rất nhiều cảm xúc.

Cậu ít khi biểu hiện sự phẫn nộ ra ngoài một cách rõ ràng, dẫu có thật sự tức giận, cậu cũng sẽ ép mình phải nín lại."

Vẻ mặt Hứa Gia Lạc dần dần trở nên nghiêm túc.

Hắn nhìn Phó Tiểu Vũ rồi chậm rãi nói: "Ví như việc mới cãi nhau với Hàn Giang Khuyết lúc nãy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!