Chương 16: (Vô Đề)

"Ê này!"

Phó Tiểu Vũ đứng trong đêm đông gió buốt, chợt nghe phía sau truyền đến tiếng hô: "Phó Tiểu Vũ, cậu đứng chỗ đó làm gì thế hả?"

Y ngây ra một lúc, khi quay đầu lại mới phát hiện ra người gọi mình là Hứa Gia Lạc đang cầm cặp tài liệu.

Chỗ Hứa Gia Lạc đứng khá kỳ quái, chẳng hiểu sao hắn ta lại đang ngẩng đầu lên nhìn y.

Mà Phó Tiểu Vũ lập tức nhận ra, không phải Hứa Gia Lạc kỳ quái, mà là lúc vừa xuống lầu y phát hiện ra app gọi xe đang xếp hàng dài chờ đợi.

Y đứng dưới lầu nhà Văn Kha chờ đến độ buồn bực mất tập trung, chẳng hiểu lại nhảy lên bồn hoa đứng ngẩn người từ khi nào.

"Đi, tôi mời cậu uống mấy chén nhé."

Hứa Gia Lạc thấy y không trả lời cũng không để ý, chỉ tiếp tục ngửa đầu nói.

Phó Tiểu Vũ đứng trên bồn hoa thật cao nhìn xuống Hứa Gia Lạc, một lát sau mới quay đầu sang chỗ khác nói: "Hứa Gia Lạc, tôi chẳng cần anh an ủi đâu."

Y nói câu này rất gượng gạo.

Nhưng không biết tại sao Hứa Gia Lạc lại nhìn y rồi khẽ cười: "Phó Tiểu Vũ này, tôi là bạn hồi cấp ba với con lừa bướng bỉnh Hàn Giang Khuyết, còn biết cậu ta lâu hơn cả cậu đấy.

Nên, chuyện cãi nhau với Hàn Giang Khuyết trong mắt tôi chẳng tính là chuyện lớn, không cần an ủi."

"Là chuyện công việc thôi." Hứa Gia Lạc giơ cặp tài liệu trong tay lên: "Toàn bộ ngân hàng câu hỏi đã chỉnh sửa xong rồi, căn cứ vào sáu module tạo nên hình thức mở khóa từng phần, lại cắt giảm điều chỉnh thêm lần nữa, hiện giờ trong tay tôi là bảng in câu hỏi hoàn chỉnh nhất.

Đây không phải là tiến độ hôm qua cậu muốn xem à? Vừa lúc cậu làm thử một lần rồi cho chút ý kiến đi."

"Với cả Phó Tiểu Vũ à, tết dương cậu phải đợi mấy tiếng mới bắt được xe cơ, một mình quay về có gì vui đâu.

Tôi biết cách nhà Văn Kha không xa có một pub rất nổi tiếng, có điều giá đắt lắm.

Đêm nay tôi vì công việc mà nhịn đau mời khách, mau tận dụng thời cơ đi."

Phó Tiểu Vũ không trả lời, y cũng không hề ngốc nghếch.

Nhưng dù có hiểu rõ, thì khi nghe thấy Hứa Gia Lạc nói "Một mình quay về có gì vui", y vẫn thật sự động lòng.

Đêm đầu năm, Phó Cảnh và Đường Ninh đang vui vẻ ăn hải sản, y đã đặt một phòng trên tầng cao nhất ở Lâm Hải cho họ, trong đêm còn có thể ngắm pháo hoa xinh đẹp.

Mà y lại chỉ vò võ một mình, còn không được ăn no, nếu về đến nhà cũng chỉ có thể ăn mấy con tôm ướp lạnh mà thôi.

Chỉ là vừa nãy y nói cứng miệng quá, nhất thời không biết nên xuống nước thế nào.

Gió đông rét căm căm, thực ra y cũng cảm thấy lạnh lắm.

Cứ đứng trên bồn hoa cao nhường này thật rất giống kiểu tin xã hội "Mèo nhà vô ý kẹt trên cành cây, đội cứu hỏa đang giải cứu".

"Tôi sẽ không hỏi tại sao cậu và Hàn Giang Khuyết lại cãi nhau, đừng lo."

Dường như từ trước đến giờ Hứa Gia Lạc không hề quan tâm đến thể diện, thấy Phó Tiểu Vũ không nói câu nào, Alpha lại lười nhác tiếp tục nói: "Xuống đây đi Phó Tiểu Vũ, cậu là mèo hả? Lúc tức giận sẽ trèo cao thế à?"

"…."

Phó Tiểu Vũ cảm thấy may mắn vì giờ đang là đêm khuya, bởi y biết mặt mình đang bừng đỏ.

Lại im lặng thêm một chốc, y mới đỡ lấy lan can cạnh bên linh hoạt nhảy xuống.

"Chúng ta đi thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!